Hứa Ứng dốc hết dũng khí nói: “Trác Quân tỷ tỷ, ta muốn học cái khó nhất. Ta muốn lĩnh ngộ đạo tượng biển lửa này...’
Hồ Trác Quân thở phì phò: “Nghe người ta khuyên mới ăn no được, không nghe khuyên bảo chỉ có nước thành rùa đen chết đói! Ta không quan tâm tới ngươi nữa, ta bỏ tiền ra, phải nhân cơ hội thu hồi vốn liếng!”
Cô tế nguyên thần lên, quan sát đạo tượng trong biển lửa này.
Những luyện khí sĩ ma tộc khác cũng nắm lấy cơ hội, lao nhao quan sát tồn tưởng.
Con thuyền mà bọn họ đang ngồi vượt qua Bỉ Ngạn tới bờ bên kia, cũng phải tốn ba tới năm ngày, vì vậy bọn họ cần nắm chắc thời gian, lĩnh ngộ tu luyện.
Hứa Ứng thấy vậy cũng học theo, tế nguyên thần nhỏ nhắn của mình, bay lên không trung quan sát các loại biến hóa trong biển lửa.
Tuy y tìm được Bát Hoang Luyện Nhật Lô trong ký ức của đời đầu, nhưng đây chỉ là một đoạn ký ức ngắn gọn, chưa có cảm ngộ sâu sắc về môn thần thông này.
Lúc này tới trước kỳ quan của vũ trụ, đương nhiên y phải nắm lấy cơ hội, lĩnh ngộ thỏa thích.
Ma thần chèo thuyền kia thấy y tế nguyên thần lên không trung, trong lòng giật mình, đang định nhắc y có nguy hiểm thì lại thấy một cơn sóng lửa nuốt trọn nguyên thần Hứa Ứng. Sau khi sóng lửa qua đi, không ngờ nguyên thần bỏ túi của Hứa Ứng lại không tổn hao gì!
“Thiếu niên này trông thì là yếu nhất trong số bọn họ nhưng thực ra lại là người mạnh nhất!’
Ma thần kia kinh ngạc không thôi, càng nhìn Hứa Ứng càng cảm thấy quen thuộc, nhưng mãi vẫn không nhớ ra từng gặp khi nào.
Hứa Ứng tế nguyên thần lên càng ngày càng cao, quan sát dị tượng Bát Hoang Luyện Nhật Lô, đột nhiên bay tới trước vầng mặt trời quan sát đạo tượng mặt trời.
Thậm chí y đi theo mặt trăng mặt trời, xem xét bên địa hình trên ngôi sao!
Không bao lâu sau, nguyên thần của y lại chìm xuống biển lửa, đi dạo cùng long phượng, tới quan sát từng chi tiết, lại theo ngọn lửa dài tới mấy vạn dặm bay lên không trung quan sát đạo tượng.
Trong lúc bất tri bất giác, bọn họ đã chạy trên biển lửa bốn ngày, bờ biển bên kia đã xuất hiện, ai nấy thu hồi nguyên thần, Hứa Ứng cũng thu hồi nguyên thần bỏ túi của mình về Thập Nhị Trọng Lâu.
Lúc này nguyên thần của y đã lên tới tầng lầu thứ hai, tu vi cũng tiến bộ không nhỏ, khí tức sung túc, tuy nhỏ nhưng rất có tinh thần.
Không sử dụng động thiên na tổ thì nguyên thần bỏ túi này chính là thủ đoạn mạnh nhất của y.
“Ngươi ngộ ra đại thần thông rồi?” Hồ Trác Quân dò hỏi.
Hứa Ứng hơi chột dạ, cười nói: “Ngộ được chút xíu...”
“Ngươi ngộ được cái rắm!”
Hồ Trác Quân trách móc: “Ta đã nói với ngươi rồi, không cần phải lớn mà phải thật tinh, ngươi lại đi lĩnh ngộ biển lửa gì gì đó, chẳng phải tới cái rắm cũng không lĩnh ngộ được à? Nếu ngươi nghe lời ta lĩnh ngộ nhỏ một chút, chắc chắn trong mấy ngày nay có thể ngộ được thần thông lợi hại.’
Hứa Ứng giải thích: “Ngươi đâu có nói không cần lớn mà phải thật tinh...”
Hồ Trác Quân giơ tay lên, hung hăng cốc lên đầu y một cái, hai cái, ba cái, quát: “Ta muốn tốt cho ngươi mà ngươi còn dám mạnh miệng. Lúc lên bờ nhớ đi theo tỷ, đừng chạy lung tung khắp nơi, cẩn thận người xấu bắt mất!’
Hứa Ứng xoa vết gõ, thầm nghĩ: “Có ai dám đánh ta cơ chứ, Bồng Lai Tiên Chủ cũng không dám. Có nên giết chết nha đầu này... à, hình như cô ấy không có ác ý, ngược lại rất quan tâm tới ta...”
Y không khỏi khó xử.
Những luyện khí sĩ ma tộc này trông như người tốt, khiến y khó lòng hạ thủ.
Cuối cùng thuyền cũng cập bờ, đám người nhảy xuống thuyền, lên trên bờ, ai nấy vẫy tay từ biệt Ma thần kia.
Ma thần kia khoát tay áo, nắm một ít tiền lên, đồng tiền tan rã hóa thành khí hương hỏa tinh thuần, được hắn hấp thu vào thân thể.
Hắn đưa mắt nhìn đám người Hứa Ứng đi xa, lại có khách hàng mới lên thuyền, hắn lại lái thuyền vào biển lửa mênh mông.
“Các ngươi lĩnh ngộ dị tượng biển lửa, đừng tế nguyên thần lên quá cao. Nguyên thần bay lên không, cách thuyền quá xa thì thuyền của ta cũng không bảo vệ được các ngươi.”
Hắn dặn dò khách hàng mới: “Tham thì thâm, các ngươi quan sát long phượng xà nha trong biển lửa là có thể tìm hiểu được thần thông bất phàm rồi. Nhiều năm qua mới có một lần ta thấy có người lĩnh ngộ được toàn bộ dị tượng biển lửa...’
Trí nhớ cổ xưa của lão bất giác hồi tưởng lại cảnh tượng vài vạn năm trước, Bát Hoang Luyện Nhật Lô từ trong biển lửa dâng lên, trong biển lửa nhật nguyệt bay lên, trong Luyện Nhật Lô cũng có nhật nguyệt bay ra.
Hắn lại nhớ chi tiết hơn, khi đó hắn chèo thuyền trên mặt biển, ngẩng đầu nhìn lên, bên cạnh Luyện Nhật Lô khổng lồ có một thân hình nho nhỏ bồng bềnh.
Bóng người đó quay đầu lại nhìn về phía hắn, gương mặt dần rõ ràng.
“Thiếu niên kia, khiến thế nhân kinh ngạc.’
๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑