Diễm Chân Quân vạn phần kinh hãi, tuy Quỷ Khư không thể ngăn cản hắn, nhưng hắn cũng không đối phó được với lực hút của Quỷ Khư!
Chỉ trong khoảnh khắc Hứa Ứng đã mở rộng thần thức, kết nối với Chư Thiên Vạn Giới, dựa vào đó để ổn định thân hình.
Sau lưng y, động thiên Hoàng Đình không ngừng xoay tròn, khiến thần thức của y càng ngày càng mạnh mẽ, kết nối với Chư Thiên Vạn Giới càng ngày càng vững chắc. Quỷ Khư lôi kéo y không khác nào kéo cả Chư Thiên Vạn Giới.
Quỷ Khư thôn tính người tu đạo trong thiên hạ thì thôi, chẳng lẽ còn có thể thôn tính cả Chư Thiên Vạn Giới hay sao?
Diễm Chân Quân mượn lực Hứa Ứng mới ổn định được đại lục lơ lửng trên không trung, không bị hút vào Quỷ Khư, trong lòng nghi hoặc không thôi: “Hứa Thiên Tôn không khôi phục ký ức thật sao?’
Bọn họ nhìn bốn phía xung quanh, chỉ thấy tàn tích Tử Vi mênh mông, đầu đâu cũng có đám người bồng bềnh bay lên, bất luận tu sĩ hay người bình thường, hay cường giả các giới tới đây truy sát Tiểu Thiên Tôn, cứ nằm trong phạm vi bao phủ của Quỷ Khư thì đều phi thăng.
Phi thăng Quỷ Khư, tuyệt đối không phải chuyện tốt.
Nhưng ngay lúc này, một bóng người áo trắng lao lên tận trời, chủ động bay về phía quái nhãn khổng lồ trên bầu trời!
Thần công của Tiểu Thiên Tôn đã lên tới tầng bảy, sau lưng triển khai toàn bộ lục bí, lục đại động thiên na tổ xoay tròn điên cuồng, vừa bay về phía Quỷ Khư vừa lớn tiếng hô, âm thanh vang khắp tổ đình!
“Tất cả con dân tổ đình nghe lệnh!’
“Chư Thiên Vạn Giới xâm lược thế giới chúng ta, cướp đoạt bách tính ta, sỉ nhục đạo thống ta, coi chúng ta là ma đầu. Từ nay trở đi, ai xâm phạm lãnh thổ của ta, diệt! Ai sỉ nhục đạo thống của ta, diệt! Ai coi chúng ta là ma, diệt!”
“Đi!”
“Tiêu diệt tất cả kẻ địch của chúng ta!”
Thân hình của hắn càng bay cao càng to lớn, đột nhiên trong quái nhãn hiện ra một thân thể hùng vĩ, sau lưng có ngũ khí xuyên thẳng lên bầu trời, như Tiên Vương trên cao chót vót quan sát chúng sinh.
Trong mắt Tiên Vương, ngay cả Tru Tiên cũng chỉ là sâu kiến.
Giọng nói của vị Tiên Vương kia bùng nổ: “Tiểu Thiên Tôn, đang chờ ngươi tới nhận chết đây!”
Còn sau lưng vị Tiên Vương kia, một thân hình hùng vĩ không kém cạnh xuất hiện.
“Thiên kích! Đi ra...”
Sau tiếng hét của Tiểu Thiên Tôn, một dãy núi dưới chân đột nhiên nổ tung, từ trong đó có ba món tiên khí bay ra, ba mũi nhọn hai lưỡi đao, phóng lên tận trời, hóa thành một luồng sáng đuổi theo Tiểu Thiên Tôn.
Tiểu Thiên Tôn giơ tay, thiên kích bay tới tay hắn, được hắn vung lên chém về phía quái nhãn trên bầu trời.
Bầu trời chấn động kịch liệt, quái nhãn như bị đau, bắt đầu chậm rãi khép lại.
Mà trong quá trình Quỷ Khư khép lại, hai thân hình cực kỳ cường đại tung hoành chém giết trong quái nhãn, từng đợt dư âm thần thông cực kỳ khủng khiếp bộc phát từ trong vực sâu, đánh xuống dưới, rộng lẫy như cực quang.
Nhưng ánh sáng sặc sỡ không gì sánh được rơi vào mặt đất lại khiến núi non đất đai tan vỡ, từng khe nứt lớn đột ngột xuất hiện!
Trên bầu trời, từng thân hình không khống chế được mình trôi về phía Quỷ Khư, giờ dồn dập ngã từ trên không trung xuống, nếu xui xẻo rơi vào trong cực quang sẽ bị phân thân toái cốt.
Trong Quỷ Khư, chiến đấu càng lúc càng kịch liệt, từng luồng đạo quang quét khắp bốn phương tám hướng, xé tan cả bầu trời!
Hứa Ứng ngẩng đầu nhìn lên, nơm nớp lo sợ. Người khác không biết chứ y biết thương tích của Tiểu Thiên Tôn còn chưa khỏi hẳn.
Y loáng thoáng thấy trong quái nhãn Quỷ Khư, Ngũ Tuyệt Tiên Vương đột nhiên trọng thương, phi thân bỏ đi.
Hứa Ứng thầm giật mình: “SAo Ngũ Tuyệt Tiên Vương không vận dụng Thập Nhị Trọng Lâu và động thiên Hoàng Đình của ta?”
Phía xa, Hoa Thác Ảnh mang theo Thập Nhị Trọng Lâu và động thiên Hoàng Đình không ngừng chạy trốn, trong lòng thầm nhủ: “Cha, ngươi bất nhân thì đừng trách con gái bất nghĩa. Quỷ Khư, ta không về đó nữa đâu, Thập Nhị Trọng Lâu và động thiên Hoàng Đình này coi như đồ cưới mà ngươi chuẩn bị cho con gái!”
“Yêu nữ ở đằng đó!” Con rắn lớn phát hiện ra Hoa Thác Ảnh, lập tức gọi quả chuông, nhanh chóng đuổi theo.
Ngũ Tuyệt Tiên Vương bỏ đi, một mình Đệ Cửu Tiên Vương nghênh chiến với Tiểu Thiên Tôn, cũng không vận dụng Tiên Đạo Dao Trì của Hứa Ứng.
Cuối cùng, Đệ Cửu Tiên Vương cũng rút lui, không quyết chiến sinh tử với Tiểu Thiên Tôn.
Hứa Ứng ngây ngẩn: “Vì sao Đệ Cửu Tiên Vương không sử dụng Dao Trì của ta?”
Y không biết Đệ Cửu Tiên Vương lo cho ái đồ, sợ Nạp Lan Đô khó giữ được mạng nên không thu hồi Dao Trì trong tay Nạp Lan Đô.
Tiểu Thiên Tôn máu me đầm đìa tay cầm thiên kích bay ra khỏi Quỷ Khư, lơ lửng trên bầu trời, giọng nói vang vọng khắp nơi: “Chư quân, đừng buông tha cho bất cứ kẻ xâm nhập nào!”
Đám cao thủ xâm nhập tàn tích Tử Vi vây quét Tiểu Thiên Tôn ai nấy cuống quít chạy khỏi tổ đình. Có người kêu lên: “Mau rời khỏi tổ đình!”
“Sợ gì chứ?”
Một người lớn tiếng nói: “Chẳng lẽ đám ma đầu kia lại dám chặn giết chúng ta hay sao? Chúng ta hoành hành trong Ma Vực suốt mấy vạn năm, xưa nay chỉ có chúng ta luyện ma, làm gì có ma đầu nào dám chặn giết chúng ta?’
Hắn còn chưa dứt lời, trên con đường trước mặt bỗng xuất hiện bốn bóng người cao thấp béo gầy không đồng đều.
Tổ đình tứ thánh.