"Thậm chí ngay cả ma niệm do Đế Quân chém, đều có thể là dấu hiệu giả tạo Trường Sinh Đế thả ra để mê hoặc kẻ địch!"
"Nếu như có người lấy ma niệm của Đế Quân đến để suy tính nhược điểm của Đế Quân, rất có thể sẽ bị mắc lừa, thậm chí mất đi tính mạng!"
"Lấy ma niệm của Đế Quân để suy tính nhược điểm của Trường Sinh Đế, tuyệt đối sẽ chết không có chỗ chôn!"
Bọn họ lại liên tưởng tới chuyện Đông Vương tạo phản, giết chết Nguyên Quân và Đế Quân, bỗng nhiên vụ án này không còn đơn giản chút nào nữa. Nói không chừng Đông Vương tạo phản, chỉ là quân cờ của người nào đó mà thôi.
Nếu là Trường Sinh Đế thúc đẩy Đông Vương tạo phản, mục đích là vì để cho mình đạp lên thi thể của Đông Vương để đăng cơ, vậy thì đúng là đáng sợ!
Mà chuyện này thật sự có thể làm được, chỉ cần tìm ra một vài cổ tịch có ghi chép về Thanh Huyền, đưa tới trước mặt Đông Vương là đủ. Chuyện sau này, Đông Vương sẽ tự mình làm!
Trường Sinh Đế làm một trong Cửu Đế, hoàn toàn có cơ hội tiếp xúc với cổ tịch có liên quan tới Thanh Huyền!
"Còn có Nguyên Quân! Nguyên Quân là nhân tình của Trường Sinh Đế, còn sinh con cho hắn! Mà Nguyên Quân lại vô cùng thân thiết với Đế Quân, Đế Quân thường xuyên tới phủ của Nguyên Quân!"
Bọn họ lại nghĩ tới nhiều điều hơn, nếu như Trường Sinh Đế và Đế Quân là cùng một người, như vậy Đế Quân sẽ dễ dàng đoán được ý của cô ta, nhanh chóng chiếm được trái tim của Nguyên Quân.
Nghĩ tới đây, bọn họ đột nhiên cảm giác vị thiếu niên Đại Đế mà bọn họ đã theo dõi đến khi trưởng thành này trở nên vô cùng xa lạ.
Đột nhiên Cửu U Đế quát lớn: "Hứa Ứng, đừng có ngậm máu phun người! Trường Sinh đạo hữu chính là thiếu niên Đại Đế do bọn ta một tay nâng đỡ lên, Đế Quân là một vị tài tuấn khác, đã chết dưới tay Đông Vương. Đông Vương tàn bạo, sát hại Đế Quân, Trường Sinh đạo hữu đứng ra ngăn cơn sóng dữ, cứu Tiên Đình trong lúc nguy nan, công cao bằng trời, không phải một tên thảo dân nhỏ bé như ngươi có thể nói xấu!"
Thanh Hoa Đế hiểu ý, vội vàng nói: "Không sai! Hứa Ứng vốn là phản tặc, ngậm máu phun người! Đế Quân thân thế trong sạch, các đời chuyển thế đều có ghi lại trong danh sách, không hề liên quan gì tới Trường Sinh đạo hữu!"
Lư Hạp Đế nói: "Trường Sinh đạo hữu làm người rộng rãi, có phong thái trưởng giả, không phải tên nhãi ranh như ngươi có thể nói xấu!"
Phù Nguyệt Đế quát: "Tên tiểu bạch kiểm họ Hứa kia, ngươi mau im miệng đi! Mau quỳ xuống dập đầu nhận lỗi với Trường Sinh Đế!"
Thải Vi Đế liên tục gật đầu: "Hứa Ứng, đừng ỷ ngươi là cháu của tiên đế, là hoàng thân quốc thích thì có thể mở miệng nói bậy. Còn không mau xin lỗi Trường Sinh đạo hữu? Sau khi Trường Sinh đạo hữu lên ngôi, còn có thể thưởng cho ngươi một chức Bật Mã Ôn để làm!"
Dương Long Đế nói: "Nói xấu Trường Sinh đạo hữu, tội không thể tha, xin Trường Sinh đạo hữu lập tức giết chết kẻ này!"
Trong lúc muôn người chỉ trích, Hứa Ứng đột nhiên cười lớn, âm thanh vang dội, đè xuống tất cả những lời mắng chửi của Chư Đế.
Bây giờ bản thân Chư Đế bị trọng thương, lại bị tiếng cười của hắn áp bách đến mức không thể thở nổi.
Hứa Ứng liếc nhìn Chư Đế, cười lạnh nói: "Một đám hèn nhát!"
Thái Tiêu Đế giãy dụa đứng dậy, cả giận nói: "Tiểu tử thúi nhà ngươi còn dám nhục mạ Cửu Thiên Cửu Đế, hôm nay lão hủ nhất định phải xé nát miệng của ngươi!"
Hứa Ứng hừ một tiếng: "Các ngươi chỉ là sợ mình nhìn thấu chân diện mục của Trường Sinh Đế, Trường Sinh Đế sẽ giết các ngươi diệt khẩu, cho nên muốn đổ hết tội lỗi lên đầu ta, cho các ngươi tranh thủ thời gian. Bản thân các ngươi bị trọng thương, cũng đều ở trong động uyên Chí Tôn, bên ngoài không ai hay biết, không nhìn thấy tình hình ở nơi này. Bóc trần chân diện mục của Trường Sinh Đế, dù Trường Sinh Đế giết tám lão già các ngươi diệt khẩu cũng không có ai biết được."
Phù Nguyệt Đế cả giận: "Ngươi nói ai già hả? Họ Hứa kia, trước kia ngươi không phải như thế!"
Thải Vi Đế cũng rất tức giận: "Lúc trước mỗi lần ngươi tới cửa chưa từng nói ta già bao giờ!"
Hứa Ứng lờ đi các cô, nói: "Bây giờ các ngươi là thịt cá, mà động uyên Chí Tôn chính là cái thớt gỗ. Buồn cười các ngươi chỉ có thể ra vẻ ngây thơ không biết gì, còn tưởng rằng Trường Sinh Đế sẽ bỏ qua cho các ngươi."
Khuyết Lâm Đế quát: "Hứa Ứng, ngươi đang nói bậy cái gì đó? Hôm nay lão thân phải đánh chết ngươi!"
Cô ta vận dụng chút pháp lực còn sót lại, lại phun ra một ngụm máu tươi, lảo đảo ngồi dưới đất.
Hứa Ứng cười như không cười, nhìn Trường Sinh Đế vẫn luôn im lặng từ nãy tới giờ một cái, buồn bã nói: "Đế Quân, ngươi nói gì đi chứ? Ta chỉ muốn báo thù mà thôi."