Hứa Ứng đang định bỏ chạy, Tiểu Thiên Tôn vội vàng giữ tay y lại, cất cao giọng nói: “Tử Ngôn huynh đệ đến đúng lúc lắm, sư phụ ta về rồi!”
Bên ngoài vang lên tiếng náo loạn, là Ngô Tam Tứ đi thuyền tới, do quá kích động nên tiên thuyền đâm vào mấy cây cột hoa biểu. Cột hoa biểu là Trúc Thiền Thiền chế tạo, rắn chắc không gì sánh được, nhưng cũng bị hắn đâm tới gãy đôi.
Nam Tử Ngôn lao vào Hỗn Nguyên cung như một cơn gió, cười nói: “Hứa công tử đang ở đâu?’
Hứa Ứng trừng mắt với Tiểu Thiên Tôn một cái, Tiểu Thiên Tôn vội vàng buông tay, cười nói: “Sư phụ, ngài không thể để hắn tới làm phiền ta mãi được, đúng không? Vừa rồi ngài cũng bảo ta phải chăm chỉ tu luyện. Nhưng cứ cách hai ba ngày hắn lại tới làm phiền ta, thế thì ta tu luyện thế nào được? Huống chi thiên địa đại đạo của Tổ Đình Tử Vi không trọn vẹn, Thiên đạo cũng sẽ không hoàn chỉnh...”
Hắn mới nói tới đây, giọng nói của Nam Tử Ngôn đã vang lên: “Tổ Đình Tử Vi là nơi quy tụ của khí vận nhân tộc! Năm xưa Tử Vi chính là Tiên Đình, là Tiên giới! Tử Vi không còn, ai có thể thành tiên, ai có thể thành phật?”
Một cơn gió ập tới, Nam Tử Ngôn người mặc áo bào màu vàng tiến thẳng vào trong cung, đi tới trước mặt Hứa Ứng.
Thiếu niên này ung dung quý phái, có khí độ khác biệt, thấy Hứa Ứng là vái dài tới đất nói: “Nam Tử Ngôn xin được mời Hứa công tử tới Tổ Đình Tử Vi! Không vì gì khác, chỉ vì Thiên đạo Tổ Đình, vì chúng sinh Tổ Đình, vì trở thành tiên!”
Những lời này của hắn thật sự đánh động Hứa Ứng.
Nếu tới Tổ Đình Tử Vi một chuyến có thể khiến Thiên đạo Tổ Đình trở nên hoàn chỉnh, khiến thế nhân có thể trở thành tiên, thế thì trước khi Tiên giới tới Tổ Đình sẽ có thêm lượng lớn tiên nhân!
Bốn mươi tám vạn năm qua Tổ Đình có rất nhiều cao thủ bị kẹt trong cảnh giới Bán Tiên, nửa bàn chân đạp lên Ngọc Kinh mà không cách nào thành tiên!
Hứa Ứng ngẩng đầu lên, gương mặt có hai hàng lệ đổ xuống, giọng nói nghẹn ngào: “Nguyên đạo nhân, Hứa mỗ có lỗi với ngươi... được, ta theo ngươi tới Tổ Đình Tử Vi!”
Nam Tử Ngôn vui mừng, vội vàng đi ra ngoài, ưo: “Tổ Đình Tử Vi ta ngay phía sau Hỗn Nguyên cung, Hứa công tử, mời lên thuyền!”
Hứa Ứng đi theo hắn, nghĩ tới Nguyên đạo nhân còn ở Đâu Suất cung là lòng đau như cắt, thầm nhủ: “Chắc chắn Nguyên đạo nhân sẽ tha thứ cho ta, chắc chắn hắn sẽ thông cảm cho nỗi khổ tâm của ta...”
Y leo lên thuyền, vài giọt lệ nhỏ xuống theo gió.
Ngô Tam Tứ lập tức lên đường, tiên thuyền bay lên, vượt qua Hỗn Nguyên cung, đi về phía thác nước tử khí vắt giữa thiên địa.
Tổ Đình Tử Vi giấu trong luồng tử khí này.
Tiên thuyền lái vào một thác nước tử khí um tùm, các loại đạo âm ùn ùn kéo tới, vang lên hỗn loạn bên tai, cũng làm loạn đạo tâm, tràn vào trong đầu, ngay cả Hứa Ứng cũng cảm giác không thể chịu đựng nổi.
Nam Tử Ngôn quát khẽ, sau lưng hiện lên nguyên thần, tựa như một vị đế vương tiên gia, toàn thân đầy tử khí, cực kỳ tôn quý, hai tay kết ấn, phía sau hiện ra một chữ “Trấn” khổng lồ.
Chữ Trấn này do đạo văn tạo thành, cực kỳ cao thâm, khác với phù văn Tiên đạo nhưng kết quả lại giống tới kỳ lạ.
Hứa Ứng thấy vậy khâm phục không thôi, khen: “Ấn pháp hay lắm!”
Nam Tử Ngôn nói: “Đạo âm nơi đây đa số do đại đạo vỡ nát thời cổ xưa xung đột với Tiên Đình, dẫn tới người ngoài khó mà đi vào. Ta được Đại Đế truyền thụ cho nên mới có thể tự do ra vào. Nếu là lúc trước, đạo âm này còn mạnh mẽ hơn. Mấy năm gần đây đại đạo của Tổ Đình khôi phục, áp chế Tiên đạo, ảnh hưởng của đạo âm không còn kịch liệt như xưa.”
Trong lúc trò chuyện, bọn họ đã đi tới Tổ Đình Tử Vi.
Hứa Ứng đã từng tưởng tượng về Tổ Đình Tử Vi, đương nhiên là cảnh tượng núi sông vỡ nát, đâu đâu cũng là cảnh tượng đổ nát thê lương, chốn chốn hoang tàn, nơi nơi rách rưới.
Nhưng khi y theo Nam Tử Ngôn đi vào Tổ Đình lại thấy một hư không rộng lớn vô ngần, trong hư không lơ lửng từng xiềng xích to lớn, xiềng xích khóa một lục địa không lớn lắm.
Trên lục địa đó có núi non sông ngòi, bên trên treo từng phù lục Tiên đạo khổng lồ, cho dù còn cách rất xa Hứa Ứng cũng có thể thấy rõ phù văn trên phù lục đó, là phù văn Tiên đạo, cao thâm tới cực điểm, rõ ràng là từng phong ấn!
Hứa Ứng nhìn về phía nơi đó, nghi hoặc không thôi.
Nam Tử Ngôn đã nhìn mãi thành quen, tiếp tục khống chế tiên thuyền lái về phía lục địa kia.
Trên lục địa kia có một thôn trấn, quy mô không lớn, có vài trăm họ, khiến Hứa Ứng không khỏi nhớ tới khu đất Hứa gia.
Tuy là thôn trấn nhưng nơi này tràn ngập tiên khí, trong không khí mang theo tiên linh chi khí cực kỳ nồng đậm, còn có tiên quang chiếu rọi, lộ rõ vẻ bất phàm của nơi này.
Đám người ở đây thấy Hứa Ứng đến, dồn dập ngẩng đầu nhìn lên tiên thuyền.