Tiên giới bến thuyền Cổ Thiên hà.
Nơi này đã đổ nát thành phế tích từ lâu, xung quanh đâu đâu cũng có dấu vết thời cổ đại, nhất là khu vực biên giới. Sương mù trên bến đò sương mù trùng điệp, thường thấy có bóng người lắc lư trong sương mù, hoặc có con thuyền cổ xưa chạy trong làn sương, nhưng lao vào trong sương mù lại không có thứ gì.
Có người nói đó là vong linh từ thời cổ đại, cũng có người nói đây là ảo ảnh lưu lại từ thời cổ đại.
Thiên Hà đã khô cạn không biết bao nhiêu năm tháng, nơi này cũng bị vứt bỏ, do vị trí chẳng lành, ngay cả Tiên giới tấc đất tấc vàng cũng không có ai định cũng tại đây.
“Tiểu Hỉ Tiên, đi qua nơi này có thể tới hạ giới thật sao?”
Một nhóm khoảng trăm người vội vàng chạy tới bến thuyền Cổ Thiên Hà, trăm người này chính là tán nhân Tiên giới. Cái gọi là tán nhân tức là những tiên nhân không ăn bổng lộc Tiên Đình.
Tán nhân là đám người khổ sở tu hành trong Chư Thiên Vạn Giới, tu luyện hơn ngàn năm, rèn luyện thân thể nguyên thần thần thức nguyên khí âm dương tâm lực, độ kiếp phi thăng.
Bọn họ có chút năng lực, thường là tự học thành tài, sau khi đến Tiên giới do không có sư phụ sư tổ chăm sóc, cũng không tới chỗ Tiên Vương Tiên Quân bái lạy làm học sinh môn sinh cho nên không có công danh.
Bọn họ muốn vào nha môn Tiên Đình cũng chẳng có cách nào. Có tán nhân dứt khoát quy thuận Tiên Đình, có người chán nản sống cuộc sống tạm bợ.
Bọn họ không có tiên sơn, không có thánh địa, không có tiên dược, không có truyền thừa, không có ai tranh quyền đoạt lợi giúp họ. Bọn họ chỉ có thể ở nơi đất nghèo trên Tiên giới, hái khí tu luyện.
Thi thoảng Tiên Đình muốn làm chút chuyện không tiện ra mặt sẽ tuyên bố treo giải cho tán nhân làm việc, khiến bọn họ kiếm được chút tiên linh chi khí sống sót qua ngày.
Bọn họ còn ra tay đánh nhau vì tiên dược mọc ra trên tiên sơn nghèo nàn, vì ít khoảng mạch nhỏ nhoi mà giết tới mức máu chảy thành sông, còn ám toán những tiên nhân khác chỉ vì tranh đoạt một bình tiên linh chi khí.
Có một số người trong số họ lượn lờ giữa biên giới hắc ám, dựa vào việc cướp đoạt của người khác để tăng cường cho mình.
Bọn họ là nhóm người kín tiếng, bình thường trên Tiên giới sẽ không nghe thấy âm thanh nào của bọn họ, mà cho dù bọn họ có lên tiếng, thường cũng bị xem nhẹ.
Trên Tiên giới, tiên nhân như vậy chiếm đa số, tuy trong đó không thiếu những tồn tại có tu vi cường đại nhưng vẫn bị gọi là tán nhân.
Đám tán nhân tới bến thuyền Cổ Thiên Hà lần này chính là người đi lại giữa biên giới hắc ám của Tiên giới, tuy đạo cốt tiên phong nhưng thực chất hung thần ác sát.
“Các ngươi cứ yên tâm đi, thuyền của ta vừa nhanh vừa ổn định, chắc chắn sẽ đưa các ngươi tới hạ giới bình an!”
Người vừa nói chuyện là một cô gái áo đỏ, bừng bừng khí khái, tinh thần phấn chấn, sống mũi thanh tú như núi ngọc, đôi mắt trong trẻo như trăng sao.
Cô gái áo đỏ này cũng là nhân vật ẩn hiện trong ranh giới hắc ám của Tiên giới, có biệt hiệu là Tiểu Hỉ Tiên, trà trộn giữa đám tán nhân, nghe nói nắm giữ thủ đoạn vượt biên, thường hay đưa người hạ giới.
“Ngồi thuyền của ta, các ngươi không cần tự cắt bỏ tu vi, đảm bảo xuống hạ giới vẫn nhảy nhót tưng bừng.”
Tiểu Hỉ Tiên nhảy lên một cây cọc gỗ mục nát, thân thể ưỡn thẳng, đột nhiên huýt sáo một cái, âm thanh bén nhọn vang vọng vào sương mù mênh mông.
Một lúc lâu sau lại có tiếng nước ào ào vang lên, một chiếc bè tiên cũ nát ung dung lái ra khỏi làn sương mù. Bè tiên một mặt cong lên, như một gốc tiên thuyền khắc thành chiếc thuyền độc mộc.
Nhưng Thiên Hà đã khô cạn, lấy đâu ra nước?
Các tán nhân nhìn vào lòng sông khô cạn, trong lòng thầm buồn bực, rốt cuộc tiếng nước này là sao?’
Tiểu Hỉ Tiên nhảy lên mũi thuyền hếch lên kia, sắc mặt nghiêm nghị nói: “Trả tiền trước, mỗi người một bình linh dịch.”
Các tán nhân dồn dập leo lên bè tiên này, chỉ thấy cái bè rách nát chẳng mấy chắc chắn, ai nấy không khỏi kinh hãi, lao nhao la ó: “Cái thuyền của ngươi có chạy được không đấy? Đi được nửa đường có chìm không?”
Tiểu Hỉ Tiên cười nói: “Thiên Hà không có nước, làm sao chìm được chứ? Các ngươi yên tâm, thuyền của ta chạy rất vững, dĩ vãng qua lại tam giới không dưới trăm lần, có lần nào xảy ra vấn đề gì đâu, toàn tiếng tốt thôi.’
Một tiên nhân trung niên sắc mặt không vui: “Được rồi được rồi, Tiểu Hỉ Tiên, đừng nói khoác nữa, mau lái thuyền đi.’
Tiểu Hỉ Tiên thu lại nụ cười, nghiêm mặt nói: “Chư vị, trước khi lái thuyền chúng ta cần ước định ba điều. Một, trong bất cứ tình huống gì cũng không được phép rời khỏi con thuyền này. Hai, trên đường chay không được phép phát ra bất cứ âm thanh nào. Ba, sau khi xuống thuyền ai dám đứng, bà cô này sẽ làm thịt hắn! Làm được ba chuyện này, ta có thể đưa các ngươi bình an xuống hạ giới, hiểu chưa?”