Trong vết rách thời không bị bọn họ xé rách kia hiện ra cảnh tượng ở một vũ trụ khác, đang có rất nhiều tu sĩ chém giết với Ma Thần Ma Vương, hết sức khốc liệt.
"Đạo Chủ bị trấn áp ở đây không phải chuyện đùa!"
Hứa Ứng thấy thế, không khỏi thay đổi sắc mặt, nói với Lê Tiểu: "Đại đạo của người này bị nghiền nát, mảnh vỡ đại đạo có thể tổ hợp thành Ma Thần Ma Quái bất đồng, thông qua mảnh vỡ động uyên của hắn tiến vào vũ trụ khác, cướp đoạt sinh linh cho hắn, hiến tế cho hắn! Cho dù ta không tới phục sinh hắn, chỉ e qua mấy vạn năm hắn cũng có thể tự mình sống lại!"
Lê Tiểu dò hỏi: "Ngươi có nhìn ra lúc trước người này tu luyện đại đạo gì không?"
Hứa Ứng quan sát một lát rồi nói: "Là Ma đạo. Vị Đạo Chủ này rất lợi hại, phục sinh hắn, không cần hiến tế toàn bộ Sinh Tử Đại Đạo Quân."
Lê Tiểu trầm ngâm nói: "Nếu là Đại Đạo Chủ của Ma đạo, vậy người này chắc là Lăng Yên Minh Vương. Ta nghe sư tôn nói, người này là Ma đạo đắc đạo."
Hứa Ứng kiểm tra một phen, tâm niệm vừa động, đại đạo trong cơ thể Sinh Tử Đại Đạo Quân vỡ nát gào thét lao ra, dũng mãnh truyền vào trong cốc.
Lăng Yên Minh Vương đã có thể tổ hợp xong mảnh vỡ đại đạo của mình, hóa thành Ma Thần Ma Vương xuyên qua hư không, lẻn vào vũ trụ khác săn giết tu sĩ huyết tế bản thân, bởi vậy Hứa Ứng không cần bố trí trận pháp huyết tế để phục sinh hắn.
Chính hắn cũng tự làm được.
Điều Hứa Ứng phải làm, chính là cung cấp đủ mảnh vỡ đại đạo cho hắn.
Trong nguyên lý phục sinh của huyết tế thì khôi phục đại đạo là yếu tố quan trọng nhất. Kết cấu đại đạo của Bỉ Ngạn là kết cấu lý văn, lý văn là do hoa văn hình nhánh cây tạo thành. Nếu không ngừng phân chia kỹ càng, phân đến những nơi rất nhỏ, vô luận đại đạo là cái gì, đều là do cấu trúc lý văn cơ sở nhất tạo thành.
Tuy Đạo Chủ đại đạo không cấu tạo, nhưng bị người đánh nát đại đạo, không cách nào trực tiếp khôi phục, vì lẽ đó phải dùng mảnh vỡ đại đạo của Bất Hủ cảnh để đánh thức đại đạo, khiến cho đại đạo vỡ nát nối liền trở lại.
Đại đạo thức tỉnh, Đạo Chủ cũng tự có khả năng phục sinh. Hơn nữa thân thể đại đạo của Bất Hủ cảnh hóa thành tinh lực ôn dưỡng vết thương chí mạng của Đạo Chủ, lấy Bất Hủ cảnh làm chất dinh dưỡng, tu bổ những vết thương này.
Sau khi huyết tế hoàn thành là có thể phục sinh.
Hứa Ứng hiến tế non nửa Sinh Tử Đại Đạo Quân, lập tức nói: "Lê cô nương, đi —— "
Hai người nhanh chóng đi xa, không lâu sau, đột nhiên ma khí trong Bàn Minh Cốc bành trướng ra phía ngoài, càng ngày càng dày nặng, phạm vi bao phủ càng lúc càng lớn, không ngờ Ma đạo trong thiên địa cộng hưởng theo, hóa thành từng luồng hắc quang, dồn dập tràn vào trong cốc!
Trong Bàn Minh cốc, một vị Ma Thần cơ bắp chân đạp trên nghiệp hỏa, hai con ngươi như điện quang quét qua khắp nơi, tìm kiếm người cứu hắn.
Hắn tìm kiếm mà không có kết quả, gầm lên một tiếng về phía bầu trời, phá không bay đi.
Qua mấy ngày, Hứa Ứng mang theo Lê Tiểu đi ra từ trong hư không, hai người kết bạn đi về phía Ngư Dược Uyên.
"Ngư Dược Uyên cũng một cấm địa, có lẽ đã trấn áp Đạo Chủ. Nơi đó là một vùng biển, quanh năm bị sương mù bao phủ, u ám không rõ."
Lê Tiểu nói: "Đã từng có người nghe thấy bên trong có cô gái ca hát, tiếng ca hết sức thê lương, chỉ không nghe rõ ca từ, không như đạo ngữ của Bỉ Ngạn. Có người hoài nghi đây là ngôn ngữ của thời đại trước tro đạo."
Trong lòng Hứa Ứng khẽ động nói: "Nói ra ngôn ngữ của thời đại tro đạo? Như vậy có thể khẳng định là một vị Đạo Chủ. Thật ra là ngôn ngữ của Bỉ Ngạn là của Thiên Cảnh, trước thời đại tro đạo, chắc Bỉ Ngạn trong thời đại chư thần thống trị."
Lê Tiểu cười nói: "Ta nghe nói khi đó tu sĩ chính là cổ thần, sinh ra đã cường đại, sức mạnh khổng lồ vô biên. Chỉ có điều không nắm giữ đạo pháp cao thâm. Người của Bỉ Ngạn chúng ta thật ra đều là hậu duệ của cổ thần thái cổ."
Lời nói của cô rất tự hào.
Hai người tới Diên Phi Hải, dựa theo bản đồ tìm kiếm Ngư Dược Uyên, bất tri bất giác đã qua nửa năm.
Hoa Đạo Chủ nói đã lâu sinh tình, thật sự không sai. Ở chung mấy ngày nay, Hứa Ứng bất giác nảy sinh một chút hảo cảm đối với cô gái này, đồng thời âm thầm cảnh giác, nhắc nhở mình cô là Thánh tộc Bỉ Ngạn, ở lại bên cạnh mình cũng là bụng dạ khó lường.
Lê Tiểu tuy lòng dạ độc ác, nhưng đối xử với y vô cùng tốt, nghe lời đoán ý, lại am hiểu cách ăn mặc, thay đổi y phục khác nhau, khiến người ta cảnh đẹp ý vui. Hai người ở chung lâu như vậy, Hứa Ứng rất khó sinh lòng chán ghét cô.
"Không thể để cho Lê Tiểu đi theo ta."
Hứa Ứng quyết định, "Ta không cần bất cứ tình bạn nào với Thánh tộc của Bỉ Ngạn!"