Người cuối cùng Hạo Thiên Đế khiêu chiến chính là ân sư thụ nghiệp của hắn, là chủ nhân của động uyên Thái Nhất.
Vị cường giả Bất Hủ này phát hiện ra mục đích của hắn, nói: "Ta cho rằng ngươi đã quy thuận, không nghĩ tới ngươi lại không. Chúng ta không kỳ thị ngươi là người thuộc thế giới cấp thấp, truyền cho ngươi văn minh, ngươi mặc quần áo của chúng ta, theo lễ tiết của chúng ta, nói tiếng nói của chúng ta, ăn đồ ăn của chúng ta, dùng pháp bảo của chúng ta. Ta vốn cho rằng ngươi có thể giống chúng ta, không nghĩ tới ngươi tự cam chịu thấp hèn."
Trận chiến này là trận chiến vất vả nhất của Hạo Thiên Đế, hai người đều là cường giả Bất Hủ vô cùng mạnh mẽ, tu luyện đều là Thái Nhất. Hai người giao thủ, cực kỳ nguy hiểm, nhưng vào thời khắc sống còn Hạo Thiên Đế vẫn giành chiến thắng, đánh trọng thương ân sư, đoạt thông đạo của Thái Nhất động uyên.
Trong trận chiến này hắn đã bị thương không nhẹ, còn chưa kịp chữa thương thì có tin tức truyền đến, Hạo Thiên Đế muốn trở về Tam giới.
Tin tức này truyền ra, không phải chuyện đùa.
Cường giả của Bỉ Ngạn có thể cho hắn học tập đạo pháp của Bỉ Ngạn, có thể cho hắn địa vị cực cao, có thể để hắn đánh bại cao thủ của bản tộc, nhưng sau khi học xong thì trở về tam giới?
Tuyệt đối không có khả năng!
Chiến đấu ngăn cản Hạo Thiên Đế trở về, cứ thế bùng nổ.
Vị dị nhân chết trong thời gian hổ phách kia nói có trăm vạn tộc nhân chết trong tay Hạo Thiên Đế, thế nhưng dị nhân tham dự trận vây công kia tuyệt đối không chỉ trăm vạn.
Mục đích của bọn họ không chỉ ngăn cản Hạo Thiên Đế mang chân truyền của Bỉ Ngạn trở về Tam giới, mà còn muốn thừa cơ tìm được vị trí chuẩn xác của Tam giới.
Hạo Thiên Đế dẫn theo tám vị đệ tử của mình ngăn chặn đường hầm cuối cùng này, chém giết với kẻ địch.
Trận chiến này cực kỳ máu tanh, Bất Hủ cảnh của bên kia xuất chiến, dưới tình huống đánh bị thương bốn kẻ giết chết hai, Hạo Thiên Đế dầu hết đèn tắt. Mấy vị cường giả Bất Hủ còn lại thấy hắn đã chết, không thể mang tuyệt học của Bỉ Ngạn trở về Tam giới, hoặc như cảm nhận được cái gì, đột nhiên rút lui.
Tám người Di Luân dùng những thần binh lợi khí bị đứt gãy kia chế tạo một cỗ quan tài vàng, đặt thi thể Hạo Thiên Đế trong quan tài vàng, hộ tống hắn trở về Tổ Đình.
Hạo Thiên Đế đã chết, cũng không thể mang chân truyền của Bỉ Ngạn về Tam giới.
Di Luân huyết nhục hóa đá, nói: "Chỉ có điều, vẫn có không ít dị nhân muốn tìm tam giới, chiếm cứ nơi này. Tám người chúng ta huyết chiến cả chượng đường, đi sáu mươi vạn năm, cuối cùng cũng trở lại cố thổ."
Hứa Ứng kinh ngạc, sáu mươi vạn năm trước? Khi đó chính là thời điểm Thúy Nham bay trở về, Tổ Đình rung chuyển. Nguyên nhân chính là vì những cường giả Bất Hủ kia rời đi, có thể là do khối Thúy Nham lục dị nhân tế ra bay trở về Bỉ Ngạn!
"Chính vào lúc đó lục dị nhân tế ra Thúy Nham, Thái Thanh, Ngọc Thanh, Ngọc Hư, Hư Hoàng, Thái Ất Đạo Tổ bay tới Bỉ Ngạn! Những Đạo Tổ này chậm một bước."
Hứa Ứng có phần tiếc hận trong lòng, nếu như Thúy Nham đến sớm một bước, có lẽ cường giả Bất Hủ vây công Hạo Thiên Đế sẽ không có nhiều như vậy, có lẽ hắn cũng sẽ vì vậy mà thu được một chút sinh cơ.
Ý nghĩ này chỉ xuất hiện trong chớp mắt rồi bị y phủ quyết.
Cường giả Bất Hủ của Bỉ Ngạn tuyệt đối không thể để mặc Hạo Thiên Đế mang chân truyền của Bỉ Ngạn ra ngoài, dù thế nào cũng phải khiến hắn chết ở Bỉ Ngạn, tuyệt đối không thể lưu lại bất cứ sinh cơ nào!
Di Luân nhìn Hứa Ứng: "Hứa Đạo Tổ, trước khi lâm chung bệ hạ đã nói, học bọn họ, vĩnh viễn không vượt qua được bọn họ. Muốn vượt qua, nhất định phải có thứ của riêng mình!"
"Nhất định phải có thứ của mình?"
Hứa Ứng khẽ giật mình, cái gì gọi là thứ của mình? Đạo văn, phù văn? Hay là đại đạo? Hoặc công pháp? Hay là hệ thống tu hành?
Di Luân nói: "Hứa Đạo Tổ, nếu ngươi biết Táng hóa, hiểu được đại đạo của Bỉ Ngạn, vậy thì học nó, vượt qua nó! Hai vị mau mau rời đi, chúng ta phải phong ấn Đế Lăng!"
Hứa Ứng cùng Nam Tử Ngôn bái lạy quan tài vàng kim cắm đầy thần binh bên kia, sau đó xoay người rời đi, đến khi bọn họ đi ra khỏi Đế Lăng, chỉ thấy sâu trong Đế Lăng đột nhiên có hào quang rực rỡ vô cùng xen lẫn nhau, bay lượn hình thành từng luồng phong cấm, phong ấn Đế Lăng Trần Trần.
Cảnh tượng này xán lạn mà ưu thương, khiến Hứa Ứng và Nam Tử Ngôn dừng chân rất lâu, lúc này mới xuống núi.
Tiên Đình Tử Vi là Tiên Đình do Hạo Thiên Đế thành lập, cũng chính ở nơi này hắn xác lập nền móng phục hưng cho Nhân tộc, cuối cùng khiến Nhân tộc ngạo nghễ chư thiên, vượt qua Yêu tộc.
Cuối cùng hắn cũng được chôn ở đây.