Hứa Ứng vứt thi thể Trường Sinh Đế xuống, trời đất quay cuồng, lại ổn định thân hình, lẩm bẩm nói: "Ta không phải sống vì báo thù, ta không phải sống vì báo thù. . ."
Hứa Tĩnh, Kim Bất Di đều chạy về phía y, lúc sắp tới gần y, thân hình Hứa Ứng đột nhiên dừng lại, biến mất từ trên không trung Thiên Hải.
Đám người kinh ngạc không thôi.
Cửu Thiên Bát Đế thấy Hứa Ứng biến mất, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, Cửu U Đế cười lạnh nói: "Hứa Tĩnh, đừng tưởng rằng con của ngươi đánh bại Trường Sinh Đế thì ngươi có thể thoải mái ngồi lên đế vị. Đừng quên, người nắm giữ quyền lực ở Tam Giới không phải Tiên Đế Chí Tôn, mà là Cửu Thiên Đại Đế bọn ta!"
Lời nói này của hắn khiến Hứa Tĩnh không hiểu gì cả, thầm nghĩ: "Đế vị gì? Chẳng lẽ Cửu Thiên Đại Đế muốn đề bạt ta tiếp nhận vị trí của Trường Sinh Đế ư?"
Trong lòng hắn lập tức vui mừng: "Ta làm Viêm Thiên Đế, chẳng phải là một bước lên trời sao?"
Thái Tiêu Đế nói: "Bây giờ ngươi còn không phải Chí Tôn, không nên đăng cơ. Sau này ngươi hãy theo bọn ta cùng tu luyện trong động uyên Chí Tôn, đến khi ngươi tu thành Chí Tôn cảnh thì có thể đăng cơ, trở thành Tiên Đế Chí Tôn mới!"
"Tiên Đế Chí Tôn mới?"
Hứa Tĩnh hoàn toàn ngây người, hắn vốn cho là mình sẽ được đề bạt làm Trường Sinh Đế, không thể ngờ Cửu Thiên Bát Đế lại muốn hắn làm Tiên Đế Chí Tôn!
"Chẳng lẽ A Ứng liều mạng như thế, chính là vì để cho ta leo lên đế vị?" Hắn nháy mắt mấy cái, trong lòng thầm nghĩ.
Hắn cái gì cũng không làm, đầu tiên là vì Lan Tố Anh mà trở thành phò mã Tiên Đình, về sau lại làm Hứa Lão Thiên Tôn của Đẩu Bộ Tam Chân. Hiện tại lại không làm gì cả, thế mà trở thành ứng cử viên cho đế vị, thậm chí còn được vào động uyên Chí Tôn tu hành.
Chỉ là, tu vi thực lực của Hứa Tĩnh không tệ, ở trong Thiên Quân xem như tồn tại đỉnh tiêm, nhưng lại chưa từng có công pháp và thần thông Chí Tôn cảnh.
Hắn tích lũy không đủ, còn không thể tiếp xúc đến cảnh giới Chí Tôn cảnh này. Khi không lại sắp sửa xưng đế, không khỏi tâm thần hỗn loạn bất an.
"Nhưng A Ứng đã chạy đi đâu rồi?" Hắn nhìn quanh một lượt, lại không thấy bóng dáng Hứa Ứng đâu.
Chư Thiên Vạn Giới đã khép lại gần hết, chỉ còn lại mấy thế giới lẻ tẻ như Tổ Đình và Nguyệt Huy là chưa sáp nhập.
Sở dĩ Nguyệt Huy thế giới được gọi là Nguyệt Huy thế giới, là vì trên trời có ba mặt trăng đủ kích cỡ, lớn có thể chiếm cứ nửa bầu trời, nhỏ nhìn từ xa như chỉ cỡ nắm tay.
Ánh sáng của ba mặt trăng thường xuyên bao phủ thế giới, bởi vậy nên mới gọi là Nguyệt Huy.
Chỉ có điều thế giới này rất cằn cỗi, không có bất kỳ thánh sơn thánh địa gì, thiên địa nguyên khí cũng vô cùng mỏng manh, thậm chí ngay cả Thiên đạo cũng cực kỳ nhỏ. Sản lượng hoa màu trong ruộng cũng thấp đến mức đủ để hù chết người.
Thế giới này, tựa như tảng đá bị Hứa Ứng ép khô nước, yết không vắt ra thêm được chút nước nào nữa.
Nơi này quá cằn cỗi, đừng nói Thần Linh Tiên Nhân, ngay cả Luyện Khí sĩ cũng không tới nơi này, vậy nên ngàn vạn năm qua, Nguyệt Huy thế giới xem như an bình.
Nhưng có một điều rất ít người biết, đó chính là thế giới này cũng có một vị Thần tiên bất lão.
Đó là một thiếu niên tên là Huyền Thiên Đô, không có ai biết hắn đã bao nhiêu tuổi, chỉ biết là rất lâu rất lâu trước đây, tổ tông của tổ tông của tổ tông, cũng đã từng gặp hắn, bộ dạng của hắn khi đó cũng bây giờ
Hắn như người bình thường, không có pháp lực, không có pháp bảo, cũng không thể phi thiên độn địa.
Có người nói Huyền Thiên Đô đã từng tin rằng trên đời này có Tiên Nhân, bỏ rơi vợ con đi học tiên, thật lâu sau mới trở về. Còn có người nói Huyền Thiên Đô chính là Thần Tiên, nếu không vì sao lại sống đến bây giờ chứ.
Nhưng những lời đàm tiếu này không có bất kỳ ý nghĩa gì đối với Huyền Thiên Đô.
Ngày hôm đó, Huyền Thiên Đô cảm thấy phiền muộn, hắn đi tới trên sườn núi bên ngoài thôn trấn, nhìn mặt trời đang dần khuất dạng ở phía chân trời, màu đỏ hơn cả lửa.
Mà ở phía sau hắn, đã có hai ánh trăng leo lên, ánh trăng trong đã phủ khắp đại địa.
"Không sao, lần này thất bại thì còn có lần sau."
Hắn thấp giọng nói, "Ta có dự cảm, lần này sẽ là đại thế mà ta đã chờ đợi suốt bấy lâu. Trong trận đại thế này, Nhân Gian giới, Thiên Tiên giới, đều sẽ xuất hiện, Chí Tôn cảnh sẽ chỉ là điểm xuất phát mà thôi! Đây sẽ là thời điểm ta đi ra khỏi Nguyệt Huy thế giới!"
Lúc này, tiếng bước chân nhè nhẹ truyền đến, Hứa Ứng đón ánh chiều tà đi tới bên cạnh hắn, khuôn mặt bị ánh mặt trời chiếu đỏ.
Thân thể của Huyền Thiên Đô cứng ngắc, bất chợt trở nên chán nản.
"Hứa Ứng, cuối cùng vẫn bị ngươi tìm được căn nguyên của ta."
Huyền Thiên Đô thở dài một hơi, nói, "Sao ngươi biết ta ẩn thân ở đây?"
"Thỏ khôn có ba hang, ngươi bây giờ chỉ bị đào hai hang, ta đương nhiên phải tìm được cái hang thứ ba của ngươi, đuổi tận giết tuyệt."