Y không giám giao tiên trùng này cho Ngoan Thất bảo quản nữa, vì vậy đặt vào khu vực Hi Di của mình.
Tiểu Thiên Tôn thoáng chần chờ, dốc hết dũng khí nói: “Sư phụ, sau này ngài có thể đừng động một chút là kết bái không?”
Hứa Ứng gắng gượng gật đầu.
Tiểu Thiên Tôn kiểm tra thương thế của y, chỉ thấy tuy trên người Hứa Ứng không có đạo tượng nhưng trên người đâu đâu cũng có vết thương lớn nhỏ, nhất là thương thế trong lục đại bí tàng càng khó giải quyết, không biết nên khôi phục lục bí ra sao.
Tiểu Thiên Tôn nhíu chặt lông mày, nghĩ cách cứu vãn. Sau khi suy nghĩ một hồi mới cán răng nói: “Nếu sư phụ cảm thấy tu bổ thân thể hiện tại quá phiền phức, có thể trực tiếp chém bỏ thân thể, tái tạo bộ mới, tu luyện lại từ đầu. Có lẽ sẽ đơn giản hơn một chút.
Hứa Ứng lắc đầu bật cười: “Ta không đâu phải rau cỏ mà cắt cái này mọc lại cái khác!”
Tiểu Thiên Tôn im lặng một hồi rồi dò xét: “Không khéo mọc ra được thật, sao ngài không thử?”
Còn một câu hắn không nói, hắn đã tận mắt chứng kiến trong bất diệt chân linh mọc ra một Hứa Ứng.
Hứa Ứng cười nói: “Nguyên thần của ta vẫn còn, chỉ vài cảnh giới thôi, luyện về đơn giản.’
Y thử phát động nguyên khí, nguyên khí cũng không thể vận chuyển, cứ như chưa bao giờ tu luyện những cảnh giới kia, tất cả đều bị khóa lại, không còn thông suốt.
Hứa Ứng ho khan một tiếng, y có thể cảm nhận được nguyên thần của mình nhưng lại hoàn toàn không vận dụng được. Còn điều động lực lượng lục bí cũng hóa thành cực kỳ khó khăn, lục đại động thiên tổn hại quả nặng nề, đã không cách nào vận hành.
Tiểu Thiên Tôn ánh mắt nhấp nháy nói: “Sư phụ, đệ tử có thể giữ ký ức cho sư phụ, hay là bây giờ cắt luôn thân thể đi...”
Hứa Ứng cả giận nói: “Nghiệt đồ, rõ ràng là muốn giết thầy!”
Tiểu Thiên Tôn lúng túng nói: “Dù sao cũng mọc lại được mà...”
Hứa Ứng hít một hơi thật sâu, phát động Chiến Thần Bát Pháp, điều động khí huyết võ đạo, toàn thân nóng hổi, dùng nguyên khí võ đạo xông quan.
Lúc đầu thân thể của y không có bất cứ lực lượng gì, nhưng theo nhịp tu luyện của y, quyền cước dần dần tọa gió, lực lượng càng ngày càng mạnh mẽ.
Luyện mười mấy lần, nguyên khí tràn dần dần tràn ngập trong cơ thể Hứa Ứng, thân thể ngũ khí triều nguyên, nguyên khí căng phồng mãnh liệt, xông phá Huyền Quan Vĩ Lư, lên Thiên Sơn, qua Thiên hà, từng tầng từng tầng một không ngừng leo lên!
Hứa Ứng luyện một trăm lượt, khí huyết đã cực kỳ hùng hồn, thủy hỏa giao luyện, đúc đỉnh đan thành!
Uy lực quyền cước của y càng lúc càng lớn, khí huyết như thác nước treo giữa thiên địa, hòa cùng khí tím ở tàn tích Tử Vi!
Đợi tới khi đan thành phá Giáp Tích Huyền Quan, Hứa Ứng đã đổ môh như nước.
Sau Giáp Tích Quan là Trọng Lâu kỳ, cũng là cảnh giới của Hứa Ứng trước khi bị thương, nhưng Hứa Ứng ngừng lại trước cửa ải này. Y vẫn không cảm nhận được động thiên lục bí có dấu hiệu khôi phục.
Nếu lục bí không thể khôi phục, y buộc phải chém động thiên lục bí, tu luyện lại tổ pháp lục bí từ đầu.
Nhưng như vậy y không thể luyện thành nguyên thần.
Nếu đột phá tới Trọng Lâu kỳ, Võ Đạo Kim Đan của y sẽ dung hòa với nguyên thần, khi đó muốn mở lục bí khó như lên trời.
Hứa Ứng khẽ nhíu mày, trùng tu tổ pháp lục bí, cho dù y tự thấy mình tu luyện tuyệt đối không tệ, nhưng trùng tu động thiên, chắc chắn không cường đại như bốn tòa động thiên mà kiếp đầu tiên của mình lưu lại!
Muốn đạt tới trình độ của kiếp đầu, chỉ e y phải tu luyện tới cảnh giới của kiếp đầu mới có thể đạt được.
Nhưng không trùng tu, làm sao tu bổ động thiên lục bí?
Hứa Ứng trở lại Bồng Lai, chỉ thấy Nạp Lan Đô thất hồn lạc phách ngồi trên tảng đá, miệng lắp bắp lảm nhảm, hành động như điên như rồ.
Hứa Ứng thầm lấy làm lạ nhưng không hỏi nhiều.
Y và Nạp Lan Đô không quen biết, hơn nữa lần trước Hứa Ứng còn tóm cổ hắn uy hiếp Đệ Cửu Tiên Vương, gặp hắn cũng chẳng biết nói gì.
Y đi vào Di Đà tự, chỉ thấy Hoa Thác Ảnh bị một đám tiên thảo ngồi đè lên người, không thể động đậy, bên cạnh còn có cỏ mộ phần cũng bị một đám tiên thảo trấn áp.
Hứa Ứng cũng không hỏi tới.
y đi tới trước Thập Nhị Trọng Lâu, Thập Nhị Trọng Lâu và y như chung một nhịp thở, mỗi dấu ấn trong lầu như mỗi bản thân y đang sống sờ sờ.
Mỗi dấu ấn ở nơi này đều là một loại minh chứng cho mười hai thành tựu cực hạn mà nguyên thần của y từng đạt tới.
Hứa Ứng đi thẳng vào lầu, quan sát mỗi dấu ấn. Không có lục đại động thiên gia trì, y tồn tưởng đạo tượng, tái tạo ẩn cảnh sẽ trở nên cực kỳ phí sức, không cách nào ở mãi trong trạng thái lĩnh vực lục tiên được.
Trong thời gian này, tu vi thực lực của y sa sút kịch liệt, nhất định phải bù đắp theo phương diện khác.