Y không thể lấy được tổ pháp lục bí cổ xưa này.
“Nói cách khác, lúc lên Tiên giới ta mới lấy được tổ pháp lục bí.”
Khóe mắt Hứa Ứng giật giật, thu hồi trâm cài tóc, lẩm bẩm: “Lục bí của Côn Lôn Hứa gia không phải do cha ta khai sáng. Mở lục đại Bỉ Ngạn là một người hoàn toàn khác.”
Y bất giác nhớ tới lời Võ Đế áo vải Thẩm Lạc. Thẩm Lạc từng nói hắn đã tới Bỉ Ngạn, bị nhốt ở đó, phát hiện lục đại Bỉ Ngạn đều do một người mở ra.
Thẩm Lạc từng thấy dấu vết người này lưu lại khi mở Bỉ Ngạn.
“Chẳng lẽ người này lệnh cho một vị tiên nhân hạ giới, giao trâm cài tóc cho ta, dùng tin tức về mẹ ta ép ta phải lên thượng giới?”
Hứa Ứng thầm nhủ trong lòng: “Sau khi phi thăng, chắc ta cũng không gặp được mẫu thân mà được người này bố trí, kết giao với các đại nhân vật trên Tiên giới. Người này âm thầm đề bạt ta, khiến cho chỉ trong ba trăm năm ngắn ngủi ta đã đạt tới thành tựu mà người khác ao ước, tu thành Tiên Quân. Rốt cuộc người này là ai?”
Người này nắm tính mạng mẫu thân trong tay, ép y nhất định phải phi thăng Tiên giới, nghe theo điều khiển của hắn. Trong lòng bỗng buồn rầu, y biết mình tìm được tổ pháp Hứa gia ở đâu, khi lưu lạc ở bên ngoài y vẫn là đứa trẻ đầy hoảng sợ.
Cho dù y phá giải phong ấn của Đế Quân, thức tỉnh tất cả ký ức, cũng không thể biết lịch sử của khu đất Hứa gia.
“Chỉ có phụ thân biết lịch sử của khu đất Hứa gia, nhưng phụ thân rời khỏi Doanh Châu, không rõ tung tích.” Y thở dài phiền muộn, không nhớ được gương mặt của phụ thân, phong ấn của Đế Quân luôn nhiễu loạn ký ức của y đối với phụ thân mẫu thân.
Hứa Ứng ổn định lại tâm trạng, tiếp tục dọn dẹp ô nhiễm Tiên đạo.
Hỉ Duyệt và Linh Tư Ức cùng đi tới hỗ trợ, giúp Hứa Ứng dọn mấy ngàn thi thể tiên nhân tới một chỗ.
Nhiều tiên thi tập hợp như vậy, chắc chắn sẽ sinh loạn, sớm muộn gì cũng có tinh quái gì đó sản sinh ra từ trong đống tiên thi này.
Hứa Ứng đang nghĩ cách xử lý, đột nhiên phát hiện trong khu vực Hi Di của mình lại có mười mấy thi thể tiên nhân, lại tranh thủ lấy đống tiên thi này ra.
Y nhớ lại lai lịch mười mấy tiên thi này, khi đó mình bị lục tự đại chú ảnh hưởng, giết sạch đám tiên nhân muốn giết mình trên thuyền, đặt thi thể bọn họ vào khu vực Hi Di của mình, chuẩn bị luyện thành pháp bảo.
Khi đó ta quá tà ác, Hứa Ứng lắc đầu, đột nhiên chú ý thấy mấy ngàn thi thể tiên nhân chồng chất như núi trước mặt mình.
Trong lòng y xao động: “Chẳng lẽ ta vẫn bị lục tự phong ấn của Đế Quân ảnh hưởng.”
Đột nhiên một âm thanh từ xa vọng lại: “Hứa công tử, ngươi nhường lại những tiên thi này đi, ta đang muốn dùng để bổ sung Thi Quỷ tiên vực của mình.”
Hứa Ứng biến sắc, không nói năng gì tế cửu đại pháp bảo lên, hóa thành cửu đại cảnh giới, tăng cường tu vi tới cực hạn!
Hứa Ứng xê dịch bước chân, lục đại động thiên Tiên giới triển khai toàn bộ, lại tế cả Tử U minh đao, như gặp đại địch.
Vừa rồi cho dù y đối đầu trực diện với đám người Khai Dương cung chủ bao vây nhưng vẫn nhàn nhã như tản bộ, thản nhiên tự tại, lộ rõ vẻ thong dong.
Nhưng âm thanh này lại khiến y không thể không đề phòng.
Đột nhiên từng làn sương mù ập tới, tầm mắt Hứa Ứng, Hỉ Duyệt và Linh Tư Ức bị một cái bóng khổng lồ che khuất, lực lượng Tiên đạo cuồng bạo rung chuyển tu vi của bọn họ, thậm chí ảnh hưởng tới thần thức của Hứa Ứng, Hỉ Duyệt và Linh Tư Ức, làm thần thức của bọn họ hỗn loạn.
Hứa Ứng phát động lục đại động thiên, thần thức lập tức hóa thành cuồng bạo, trấn áp quấy nhiễu Tiên đạo do cái bóng trong làn sương mùa tạo thành.
Thần trí của Hỉ Duyệt và Linh Tư Ức cũng khôi phục. Chỉ thấy trong sương mù có cái bóng rộng lớn không gì sánh được, cái bóng lay động, vô số lông đỏ múa lượn trong sương.
“Bình Nam Thiên Quân.” Hứa Ứng tế Tử U minh đao lên, 1tay khác đã đặt lên Cửu Thiên Thập Địa Diệt Tuyệt tiên trận, chuẩn bị phát động hai món pháp bảo này bất cứ lúc nào.
Nếu thật sự không địch nổi, y buộc phải tế Cửu Thiên Thập Địa Diệt Tuyệt tiên trận lên, kinh động Đế Quân, dẫn Đế Quân tới phân cao thấp với Thi Tiên này.
Đây là kế sách xua hổ nuốt sói, nhưng Bình Nam Thiên Quân trong thi vụ lại không mấy địch ý, nói: “Hứa công tử đừng hiểu lầm, lần này ta tới đây là vì thấy có nhiều tiên nhân mất mạng, tới để quan sát, tìm thi thể mới, tăng cường cho Thi Quỷ tiên vực của mình. Ngươi để lại đống thi thể này cũng chỉ gây ô nhiễm tiên đạo, chẳng thà giao cho ta, không lưu lại hậu hoạn.”
Hứa Ứng không dám lơi lỏng, nói: “Thiên Quân muốn lấy đống thi thể này đi cũng được, nhưng muốn đoạt mạng ba người ta thì khó như lên trời. Ngươi cũng thấy đấy, ta đã tìm lại cảnh giới của ngươi, thực lực hơn xa lúc xưa.”