Nhưng quãng đường này cực kỳ bình an, không gặp bất cứ mai phục nào.
Mặt mo của Thương Thiên Đế Quân không nhịn được, ba lần bảy lượt lén lút ngẩng đầu, mặt mũi đầy nghi ngờ nhìn bầu trời.
“Mấy cái gã trên Tiên giới gặp chuyện gì vậy? Chẳng lẽ quên Bắc Cực Tứ Thánh thật rồi?”
Cuối cùng hai người cũng tới gần Tổ Đình Thiên đạo, Hứa Ứng nhìn bốn phía xung quanh, chỉ thấy nơi này đâu đâu cũng là tượng thần sụp đổ, tượng thần cực kỳ cổ xưa, có bức chôn dưới đống bùn đất dày đặc, chỉ để lộ nửa cái đầu; có cái đã bị phong hóa, không thấy rõ gương mặt.
Những bức tượng này hoặc nhiều hoặc ít đều bị chôn dưới lòng đất, đã không còn khí tức hương hỏa.
Hương hỏa của những thần linh này đã sớm tiêu tán, không ai nhớ tên tuổi của họ, không ai tiếp tục lễ bái ho, không ai thắp một nén nhang, đốt một tờ giấy cho họ.
Cổ Thần lìa đời chỉ đơn giản như vậy, thường không có động tĩnh gì, vô thanh vô tức chết đi.
Hứa Ứng liếc mắt nhìn Thương Thiên Đế Quân, trên người vị Đế Quân này có khí hương hỏa nồng đậm không gì sánh được, lại có danh hiệu là vạn thần chi tổ. Vậy có phải hắn có quan hệ gì đó với những thần linh cổ xưa đã lặng lẽ tử vong ở đây?
Thương Thiên Đế Quân như nhìn ra suy nghĩ của y, ánh mắt thăm thẳm nói: “Ta xuất thân từ Tổ Đình Thiên đạo, tuy bên ngoài ta có danh hiệu Vạn Thần Chi Tổ, nhưng thực tế ta còn chưa già tới mức đó. Trên vùng hoang nguyên này có rất nhiều tượng đá còn cổ xưa hơn ta. Vạn Thần Chi Tổ thật sự là Tổ Thần.”
Hắn sắc mặt nghiêm nghị nói: “Người là thần linh đầu tiên trên thế gian, nghe đồn thậm chí người còn cổ xưa hơn cả thời cổ đại, xuất hiện trước cả nhân loại. Đó là thần linh đầu tiên chưởng quản Thiên đạo, là tính ngưỡng trời sinh. Người là Thiên đạo tạo thành, là tổ tông của nguyên thần, luyện khí sĩ tu luyện nguyên thần chính là mô phỏng theo người mà tu luyện thành. Người là Tổ Thần, là nguyên thần của thiên địa vạn vật, là nguyên thần của vũ trụ tinh không!’
Hứa Ứng nghe tới mê mẩn, không chờ nổi muốn gặp tồn tại này.
“Cho nên Tổ Thần mới không bị Tiên giới giết chết, là không thể giết chết được.’
Thương Thiên Đế Quân thở dài: “Nhưng người sống cũng không được tốt.”
Hắn vận chuyển thần lực, bốc đất làm hương, nhóm lửa dâng hương, đặt trên mặt đất Bắc Vực Đại Hoang.
Hắn cúi người lễ bái, trên đời này đã không có vị thần linh nào có tư cách được hắn lễ bái, ngoại trừ Tổ Thần.
Khí hương hỏa bay ra, hội tụ giữa thiên địa của Bắc Vực Đại Hoang, tạo thành một cánh cửa Hắn.
Hứa Ứng kinh ngạc nhìn cảnh tượng này, Thương Thiên Đế Quân đứng dậy, dẫn y đi vào trong cửa.
Bước qua cánh cửa hương hỏa này, Hứa Ứng lập tức cảm nhận được thần lực mênh mông như đại dương tràn ngập trong thiên địa, bừng bừng khí thế, mạnh mẽ nhưng dưỡng dục, hân hoan mà phồn thịnh.
Thần lực này có vạn tượng Thiên đạo, có vẹn toàn của đại đạo, lớn như đại đạo vận hành của vì sao, nhỏ như đại đạo vạn vật hóa sinh, tất cả đều ở trong đó.
Thần thức này cổ xưa thâm thúy, như thiên địa nguyên khí sơ khai, quần tinh nảy mầm, sinh ra từ trong khí. Như sinh linh vạn vật thời nguyên thủy, từ hỗn độn hư vô hóa thành trật tự.
Thần đạo như vậy, thần lực như vậy, thần thức như vậy, khiến Hứa Ứng không khỏi trầm trồ thán phục, cho rằng ảo diệu của thiên hạ chẳng qua cũng chỉ đến vậy mà thôi.
Thiên đạo như vậy đã vượt qua Thiên đạo mà y lĩnh ngộ, lúc trước Hứa Ứng cảm thấy mình đã tìm hiểu toàn bộ ảo diệu, bây giờ mới biết hóa ra ba ngàn phù văn Thiên đạo mới là vừa vặn nhập môn.
Hứa Ứng ngẩng đầu, chỉ thấy tinh hà xán lạn treo trên bầu trời, nhật nguyệt tinh thần xoay chuyển chỉ gần trong gang tấc, thậm chí y còn thấy từng vòng xoáy như đám mây tinh hệ, phảng phất như treo trên bầu trời cách đó không xa.
Y có thể thấy từng thế giới trong tinh hệ này, đó là Chư Thiên Vạn Giới, mỗi nơi đều có hình thái khác nhau!
Y ngẩng đầu quan sát, một lúc lâu sau cuối cùng cũng tìm ra Nguyên Thú, nhận ra Thần Châu, trong lòng khó nén nổi hưng phấn.
Nhìn từ xa lại thế giới Nguyên Thú như một chiếc lá lớn.
Thế giới khác biệt, hình thái cũng khác biệt, có cái tròn trịa như bánh rán, nhìn từ xa lại như Phượng Hoàng, có cái hình thái như huyền quy, cũng có cái dài như cá lớn.
Nhưng Chư Thiên Vạn Giới chỉ chiếm cứ một góc bầu trời.
Thậm chí còn là góc rất nhỏ!
Hứa Ứng nhìn về phía khu vực khác, chỉ thấy đại dương mênh mông bất tận, Chư Thiên Vạn Giới ra còn có một số khu vực xa lạ chưa bao giờ thấy!
“Vũ trụ hư không, đâu chỉ có Chư Thiên Vạn Giới?”
Lúc này hắn thấy một khu vực trống rỗng, cực kỳ dễ thấy.