Đối với bọn họ mà nói, đi trước mọi người một bước tìm được Hứa Ứng là cơ hội để bọn họ cướp lấy Hồng Nguyên cùng Quả Chuông.
Thái Nhất Đại Đạo Quân dẹp yên trận phân tranh này, trở lại Dao Quang điện, đang muốn bế quan tu luyện thì Cửu Tăng Đạo Quân đi tới rồi nói: "Khi sư tôn bế quan, Hứa sư đệ đã giúp sư tôn thu nhận một đệ tử."
Thái Nhất kinh ngạc muôn phần: "Giúp ta thu đệ tử?"
Cửu Tăng hận nói, hướng về ngoài điện nói: "Thanh Huyền sư đệ, vào đi."
Phế vật Thanh Huyền vâng dạ, đi vào trong điện bái kiến Thái Nhất.
Thái Nhất quan sát hắn từ trên xuống dưới, không khỏi thay đổi sắc mặt rồi nói: "Đạo hữu đã là Bất Hủ, vì sao lại làm đệ tử của ta?"
Phế vật Thanh Huyền nói: "Đệ tử đến từ Tam giới, không có chỗ đặt chân, cho nên nhờ cậy sư tôn che chở."
Thái Nhất Đại Đạo Quân trầm mặc chốc lát, từ từ nói: "Ngươi cũng người của Tam giới?"
Phế vật Thanh Huyền vâng dạ.
"Ngươi xoay người sang chỗ khác."
Phế vật Thanh Huyền theo lời, xoay người sang chỗ khác.
Thái Nhất Đại Đạo Quân quan sát tỉ mỉ sau gáy của hắn, Cửu Tăng nhỏ giọng nói: "Sư tôn, ta đã xem qua, không có phản cốt."
Thái Nhất Đạo Chủ: "Ngươi quay lại."
Phế vật Thanh Huyền xoay người lại.
Thái Nhất: "Tuy tu vi của chúng ta có phân cao thấp, nhưng cảnh giới lại tương đồng, ngươi bái ta làm sư phụ, về lý là không hợp."
Phế vật Thanh Huyền nói: "Đệ tử khởi nghiệp ở Tam giới chính là do tu luyện Thái Nhất Khai Ngộ, triệu hoán được Thái Nhất động uyên, còn dựa vào Thái Nhất đại đạo mới tạo phản thành công ở Tam giới."
Thái Nhất nghe vậy, liếc nhìn Cửu Tăng một cái.
Cửu Tăng vò đầu, nói nhỏ: "Ta thấy hắn lười biếng, trên người có một đống tật xấu, không như người thích tạo phản."
Thái Nhất: "Ngươi đã từng tu luyện pháp môn thu hoạch ta truyền lại năm xưa, cũng coi như có chút duyên phận với ta. Ngươi ở lại môn hạ của ta là được, ta coi ngươi là đệ tử của ta. Nhưng nếu đã là đệ tử của ta, không cần học thêm pháp môn thu hoạch trước đây."
Hắn ta dặn dò nói: "Ngươi phải nhớ kỹ, đến Bỉ Ngạn chính là Thánh tộc Bỉ Ngạn, không còn là người Tam giới nữa."
Phế vật Thanh Huyền vâng dạ rồi nói: "Sau khi đệ tử nhập môn, xếp hạng là trên Hứa Ứng, hay là dưới hắn?"
Thái Nhất: Ngươi đã Bất Hủ, đương nhiên phải đứng trên hắn."
Phế vật Thanh Huyền trong lòng vui mừng, hỏi: "Sư tôn, Hứa sư đệ đã đến vũ trụ khác chưa?"
Thái Nhất nghe vậy, quan sát kỹ lưỡng, không khỏi ngạc nhiên, lắc đầu nói: "Còn chưa tới. Kỳ quái, trên người hắn còn có vật khác, muốn dẫn hắn đến vũ trụ khác cần nhiều năng lượng linh khí hơn hẳn."
Phế vật Thanh Huyền nói: "Trên người hắn còn có một Quả Chuông."
Thái Nhất lắc đầu nói: "Cho dù hắn mang theo một bảo vật Bất Hủ thì linh năng hiến tế cũng đủ để hắn tới vũ trụ kia rồi. Chắc chắn trên người hắn còn có thứ khác, còn mạnh hơn cả bảo vật Bất Hủ, cần rất nhiều linh năng!"
Hắn dừng một chút rồi nói: "Các ngươi trước tạm thời đi xuống. Chờ qua mấy ngày lại xem."
Phế vật Thanh Huyền và Cửu Tăng vâng dạ, từng người lui ra.
Qua sáu bảy ngày, hai người lại tới gặp Thái Nhất, hỏi xem Hứa Ứng đã đến một vũ trụ khác hay chưa. Thái Nhất xem xét một phen, sắc mặt có vài phần nghiêm nghị nói: "Còn đang trên đường. Môn nhân bên kia đã hiến tế toàn bộ của cải, dự định hiến tế một ít cường giả!"
Hai người bèn nói: "Kỳ quái! Kỳ quái!"
Thái Nhất Đại Đạo Quân nói: "Thứ trên người hắn cần có linh năng còn khổng lồ hơn gấp nhiều lần hắn! Gần như có thể đặt một vị Đại Đạo Quân qua đó! Dựa vào môn nhân vũ trụ kia, căn bản không đủ của cải để đổi lấy hắn."
Phế vật Thanh Huyền và Cửu Tăng quay áng nhìn nhau: "Vậy làm sao bây giờ?"
Thái Nhất Đại Đạo Quân trầm ngâm nói: "Kế sách hiện tại chỉ có thể xem hắn có thể tự mình đi qua được không. Với bản lĩnh hiện giờ của hắn, xuyên qua động uyên của ta, tiến vào vũ trụ này không khó, chỉ cần tiêu tốn một chút thời gian."
Phế vật Thanh Huyền vội vàng hỏi: "Thời gian bao lâu?"
Thái Nhất Đại Đạo Quân nói: "Bản thân hắn mang theo tu vi của Đại Đạo Quân nhưng chỉ có thực lực của Bất Hủ. Với tu vi của Đại Đạo Quân, phải mất khoảng mười vạn năm. Nhưng cũng may bên đối diện đã hiến tế quá nửa linh năng, hắn đã đi được quá nửa lộ trình. Với thực lực của hắn, chắc là còn cần hai ba vạn năm nữa."
Hắn có phần phiền muộn, chính mình còn phải hai ba vạn năm mới có thể chứng Đạo Chủ.
"Lỳ quái, rốt cuộc trên người hắn là thứ gì? Sao lại mạnh đến như vậy, không kém hơn ta!"
Trong động uyên Thái Nhất, Hứa Ứng tiến về phía trước trong vật chất đặc thù, chỉ có điều tốc độ càng ngày càng chậm, có đôi khi dứt khoát dừng lại, qua mười ngày nửa tháng sau mới lại được hiến tế, tăng thêm linh năng, để cho y có thể đi về phía trước vài bước.
Sau đó, hiến tế lại bị cắt đứt.