Năm đó sau khi Đế Thanh Huyền chết đi, thế lực khắp nơi tranh giành, đều muốn trở thành Tiên Đế mới, đánh nhau túi bụi, có xu thế khiến thiên hạ nhiễu loạn một lần nữa.
Đúng lúc này, Thánh Tôn Nguyên Dục đánh bại Quân Vô Đạo, trấn áp bốn vị Cửu Diệu khác, hắn ta bị Thánh Tôn ép xuống đáy biển Đạo Hải của Tiên giới.
Chỉ để lại ba người Cửu Cung, Thái Nguyên và La Thánh Nhân. Ba người này đã quy thuận vào Thánh Tôn, trở thành vây cánh của hắn, bởi vậy bọn họ mới có thể tu luyện thêm sáu mươi vạn năm.
Cửu Cung, Thái Nguyên và La Thánh Nhân năm đó xếp hạng cuối cùng trong Thập Nhị Diệu, thực lực kém xa hắn. Nhưng sáu mươi vạn năm tu hành, bọn họ đã xưa đâu bằng nay.
Đông Thạch tiên sinh biết, tu vi của mình đã kém xa đám người Cửu Cung, Thái Nguyên, bởi vậy khi y nhìn thấy Hứa Ứng giết chết La Phù Đạo Chủ xếp hạng thứ tư, ngay cả dũng khí tiến lên đánh một trận cũng không có, chỉ biết nhanh chân rời đi.
Giờ phút này, Liễu Quán Nhất lại nói mình đã đánh chết Cửu Cung Đạo Quân, làm cho hắn nhất thời mất đi dũng khí quyết chiến cùng Liễu Quán Nhất.
Liễu Quán Nhất vẫn chưa động thủ mà là lẳng lặng quan sát trận chiến giữa Hứa Ứng và Diệu La.
Dù vậy, Đông Thạch tiên sinh cũng không dám rời đi.
Tuy rằng lục tôn Thập Nhị Diệu đều là lãnh tụ nghĩa quân khi đó, nhưng không phải ai cũng có dũng khí và ý chí tiến lên chiến đấu.
Đột nhiên, tàn kiếm Tru Tiên nhanh chóng thu nhỏ lại, biến thành một thanh kiếm lớn dài hơn một trượng, nhưng vẫn không có chuôi kiếm, thân kiếm không trọn vẹn, lơ lửng trước mặt Hứa Ứng, ra hiệu cho y tế mình lên.
"Không muốn." Hứa Ứng hừ một tiếng.
Tàn kiếm của Tru Tiên dựa sát bên cạnh y, Hứa Ứng lắc đầu nói: "Kiếm ca, lần này ta muốn tự mình đánh."
Tàn kiếm của Tru Tiên lại cọ sát, Hứa Ứng bất đắc dĩ nói: "Được rồi, chỉ một lần này thôi, không có lần sau đâu đấy."
Tru Tiên Tàn Kiếm hưng phấn không thôi, kiếm ngân réo rắt.
Hứa Ứng vận chuyển bảy đại Động Uyên, lập tức pháp lực hùng hồn, trùng trùng điệp điệp, tràn vào bên trong Tru Tiên Tàn Kiếm, tế kiếm này lên.
Uy lực của Tru Tiên Tàn Kiếm lập tức tăng vọt, Hứa Ứng đang định ngự kiếm, bỗng nhiên sát ý mênh mông thâm sâu của Tru Tiên Tàn Kiếm đã tràn ngập khắp thức hải của y.
"Lại là như vậy!"
Hứa Ứng dứt khoát buông lỏng, để mặc nó khống chế thân thể của mình, thầm nghĩ: "Trước kia cũng vậy, rõ ràng là tới giúp ta, nhưng không cho ta chơi, còn chơi ngược lại ta."
Y có thể khống chế thân thể, nhưng tự mình khống chế thân thể, khẳng định không thuận tiện bằng Tru Tiên tàn kiếm khống chế thân thể. Dù sao, kiếm đạo của Hứa Ứng đến từ Tru Tiên Tàn Kiếm, đối với vận dụng kiếm đạo, y khẳng định không bằng Tru Tiên Tàn Kiếm được.
Giờ phút này y chỉ là một người cầm kiếm, thế nhưng thứ thật sự ngự kiếm chiến đấu cùng Diệu La lại là bản thân Tru Tiên Tàn Kiếm.
"Chắc công dụng của mình là cung cấp năng lượng cho nó thôi." Hứa Ứng thầm nghĩ.
Y mới vừa nghĩ tới đây đã thấy kiếm ý vô thượng bùng phát, bản thân tế kiếm lên, chỉ một thoáng, biển trời xung quanh đều bị chôn vùi, kiếm ý tuyệt diệt vô cùng khủng khiếp lao thẳng đến chỗ Diệu La!
Kiếm ý đáng sợ như vậy, dù là Hứa Ứng cũng bị làm cho hoảng sợ.
Đổi lại là y, chắc chắn y không thể thi triển ra thần thông kiếm đạo cấp Diệt Thế như thế!
Thứ y thi triển tất nhiên là căn cứ vào lĩnh ngộ của Tru Tiên Tàn Kiếm, cũng không phải thần thông mà chủ nhân tàn kiếm chân chính lĩnh ngộ được.
"Chủ nhân của Tru Tiên Kiếm rốt cuộc là ai chứ? Bích Du Cung là chỗ ở của ai?"
Trong lòng Hứa Ứng đột nhiên sinh ra cảm giác tò mò, chí bảo lơ lửng giữa trời đất như vậy, nhưng lại không có một người nào động lòng tham với nó, để mặc kiếm này treo lơ lửng ở đó.
Mà lạ hơn là đám người Tử Vi, Thái Thanh đạo nhân, cũng chưa bao giờ nhắc tới chủ nhân của Tru Tiên Kiếm, giống như người này chưa bao giờ tồn tại vậy.
Tên của hắn cũng chưa từng được nhắc tới trong sách sử và truyền thuyết.
Cho dù là Đế Thanh Huyền đi nữa, dù đã bị người ta tận lực xóa bỏ sự tồn tại, nhưng vẫn để lại rất nhiều ghi chép liên quan tới hắn.
Nhưng mà mọi thứ liên quan tới chủ nhân Tru Tiên Kiếm lại bị xóa sạch.
"Vị chủ nhân Tru Tiên Kiếm này nhất định là một nhân vật rất tài giỏi, tu vi thực lực không biết đã đến một bước nào. Có điều ta có thể từ toàn bộ uy lực của Tru Tiên Kiếm mà đoán được thực lực của người này!" Hứa Ứng thầm nghĩ.
Đối diện với y, Diệu La Chí Tôn cảm nhận được kiếm đạo gần như ép về phía mình, không khỏi tức giận gào thét, khống chế động uyên Thiếu Hạo tăng tu vi thực lực của mình lên tới cực hạn!
Dưới sự tế luyện của hắn, Đại La Phục Thiên Kiếm càng thêm óng ánh, hào quang bắn ra bốn phía, sát khí của hắn cũng càng lúc càng bùng nổ, khủng khiếp, có một loại khí khái diệt sát hết thảy!
Nhưng hắn biết, mình đã thua trên kiếm đạo rồi.