Đột nhiên trong tay áo Ngọc Xuyên công tử có một tiên triện bay ra, lao lên không trung, đây là phù triện của Đế Quân, ngay lúc bay ra đã bắt đầu đốt cháy.
Hai đại tiên triện đều tỏa hào quang rực rỡ, từ trong tiên triện tỏa ra khí tức thâm sâu như vực vững chắc như núi. Thần thông Tiên đạo bay ra từ trong tiên triện, hai bên va chạm như hai đại tiên nhân cấp Đế Quân giao tranh!
Ngọc Xuyên công tử cười nói với Hứa Ứng: “Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình mồi, sau lưng chím hiểu lại có chim ưng. Thế giới Thiên Đạo cần một chí bảo Thiên đạo để thống lĩnh tất cả thần khí Thiên đạo. Sở huynh đệ, ngươi cảm thấy Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh này sẽ rơi vào tay nhà nào?’
Hắn còn chưa dứt lời đã thấy Huyền Dục Thần Vương trấn áp thương thế, nắm lấy Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh, tung người lao đi.
Ngọc Xuyên công tử cười ha hả nói: “Xem ra cái đi theo đường võ phu cũng chỉ là loại tầm thường, đi theo đường quan lại mới là chính thống. Huyền Không Thần Vương chế tạo cbed hơn bốn vạn năm, cuối cùng chỉ làm lợi cho thế giới Thiên Đạo.’
Huyền Dục Thần Vương xốc lại tinh thần, xé rách bầu trời, hào quang chiếu qua khe hở, soi rọi đỉnh Tu Di sơn.
Đầu kia của khe hở chính là thế giới Thiên Đạo. Chư thần Thiên đạo và hai vị Thần Vương khác đứng hai bên khe hở, chuẩn bị tiếp ứng Huyền Dục Thần Vương.
Cùng lúc đó, uy lực của hai đại tiên triện cũng bộc phát tới cực hạn, hai bên va chạm một cái rồi tự bốc cháy.
Tiên triện cháy hừng hực, trong ngọn lửa vang lên giọng nói của Đế Quân, cười nói: “Đạo hữu, trò chơi dưới hạ giới mà thôi, sao phải nổi nóng?”
“Đạo hữu nói đúng lắm.” Trong tấm tiên triện khác có giọng nói già nua vang lên, cười đáp: “Ván này là Đế Quân thắng nhỏ.”
Hai tấm tiên triện đã cháy gần hết, Huyền Dục Thần Vương cũng sắp bay vào khe hở lên thế giới Thiên Đạo, đột nhiên Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh rung động, chấn tới mức năm ngón tay của Huyền Dục Thần Vương nổ tung!
Năm ngón tay của Huyền Dục Thần Vương gãy gập vừa sau, gần như dán vào muốn bàn tay, khiến hắn đau đớn chảy cả nước mắt.
Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh thoát khỏi bàn tay Huyền Dục Thần Vương, bay ầm ầm xuống dưới. Trong thế giới Thiên Đạo, từng Thần Vương Thiên thần kinh hãi hét lớn, dồn dập chui ra khỏi khe hở, định nắm lấy nó!
Trong Hỗn Thiên đỉnh có thủy hỏa bộc phát, bay qua giữa tro tàn của hai tấm tiên triện. Thủy hỏa giao nhau, đè xuống đỉnh Tu Di sơn, biển lửa và đại dương luyện thành một thể, mang uy thế như quét sạch cả thiên địa, khiến đám người tới lễ bái kinh hãi bỏ chạy tứ tám!
Ngọc Xuyên công tử cũng như gặp phải đại địch, không cần nghĩ ngợi lập tức phát động Cửu Thiên Thập Địa Phá Ma quyết, tế ra Cửu Thiên Thập Địa Diệt Tuyệt tiên trận, chuẩn bị đối đầu với món chí bảo Thiên đạo này.
Nhưng ngay lúc này, thủy hỏa đầy trời đột nhiên biến mất, Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh cũng không còn bóng dáng, dị tượng thủy hỏa tương giao như chưa bao giờ xuất hiện.
Trời quang mây tạnh, chỉ có từng Thiên thần trên thế giới Thiên Đạo hạ giới.
Bên cạnh Hứa Ứng chỉ có Hỏa Long Thượng Nhân kinh hãi nhìn Hứa Ứng, không dám nói câu nào.
Vì giờ phút này Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh đang lẳng lặng nằm trong khu vực Hi Di của Hỏa Long Thượng Nhân!
Biến cố vừa rồi quá nhanh chóng, ngay cả Ngọc Xuyên công tử cũng không phát hiện ra, nhưng Hỏa Long Thượng Nhân vẫn luôn nhìn đại ma đầu Hứa Ứng cho nên ngay khoảnh khắc biến cố phát sinh hắn lập tức phát giác.
Khi Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh đè xuống bên dưới, tình cảnh có vẻ nguy hiểm không gì sánh được, nhưng Hứa Ứng, Hỏa Long Thượng Nhân và Hàn Trạch Khang lại không gặp bất cứ áp lực nào.
Vừa rồi thủy hỏa tương giao ngăn cản tầm mắt tất cả mọi người, Hứa Ứng thi triển một loại cực phẩm thần thông cực kỳ ảo diệu, trực tiếp nhét chí bảo Thiên đạo này vào khu vực Hi Di của Hỏa Long Thượng Nhân!
Thật ra loại thần thông này chính là Hồ Thiên Chứng Đạo kinh của Ngọc Hồ Chân Nhân.
Hứa Ứng chú ý thấy ánh mắt của Hỏa Long Thượng Nhân, nháy mắt mấy cái với hắn.
“Hứa Ứng! Hắn không phải Tử Y Ma Hầu Sở Thiên Đô, hắn là Hứa Ứng! Là đại ác nhân Hứa Ứng!”
Hỏa Long Thượng Nhân đầu óc choáng váng, lập tức nhớ lại hình dạng Hứa Ứng, lại so sánh với gương mặt của ba Hứa Ứng áo xanh áo vàng và áo trắng lúc vừa rồi, làm sao lại không đoán ra chân tướng?
Đại ác nhân Hứa Ứng vẫn đang ở bên cạnh bọn họ!
Thượng Nhân suýt nữa ngất xỉu, nhớ lúc ở dưới chân núi Hứa Ứng nói với hắn mình tên Hứa Ứng, hai sư đồ bọn họ còn cười y sao lại lấy cái tên tà ác như vậy.
Bây giờ nhớ lại chuyện lúc đó, hai sư đồ bọn họ đúng là vận xui ngập trời.
“Chó săn cho đại ác nhân Hứa Ứng còn chẳng bằng chó săn cho Tử Y Ma Hầu Sở Thiên Đô!”