Hứa Tĩnh chạy tới ôm lấy Hứa Ứng, như ôm y khi còn bé.
Có hai Hứa Ứng trong ấn tượng của hắn, một là Hứa Ứng khi chạy khỏi Côn Lôn, còn là một đứa trẻ chưa lớn, sợ hãi bất lực, lao ra khỏi ngọn lửa, bị tiên thần truy sát chạy trốn tới vùng đất chưa biết.
Một người khác là Hứa Ứng từ Tiên giới đi xuống thế gian, tìm được hắn. Đó là Hứa Ứng khi thanh niên, tự tin, cường đại, có mị lực khác hẳn.
Còn bây giờ hắn ôm Hứa Ứng vào lòng mới phát hiện Hứa Ứng này không phải Hứa Ứng khi trẻ con, cũng không phải Hứa Ứng đã trưởng thành mà là một thiếu niên.
Thiếu niên này khung xương lớn, vóc dáng hơi gầy. Trước khi chạy khỏi Côn Lôn Hứa Ứng là đứa bé ham ăn, thân thể không mập nhưng cũng không thể nói là gầy.
Hứa Ứng thanh niên là nam nhân tuấn lãng, cũng không gầy, vóc dáng cân xứng.
Chỉ có thiếu niên Hứa Ứng trong lòng hắn là có vẻ gầy gò.
Trong lòng Hứa Tĩnh chua xót, mọi đau khổ mà Hứa Ứng phải chịu đều là trong thời kỳ thiếu niên này.
Hắn vịn vai con trai, nhẹ nhàng đẩy Hứa Ứng ra quan sát, chỉ thấy đây là một thiếu niên hơi ngại ngùng, gương mặt bị phơi nắng nhiều tới mức ngăm đen, đôi mắt to, ánh mắt trốn tránh, sau lưng là Hỉ Duyệt cũng đang hoang mang.
Đây là Hứa Ứng, không phải kiêu hùng Hứa Ứng trong giới tiên nhân, cũng không phải đứa bé chạy trốn.
Đối với Hứa Tĩnh, trận hỏa hoạn phá hủy khu đất Hứa gia vẫn còn rõ ràng như mới, gương mặt từng tiên thần cũng tựa như ở ngay trước mắt, mọi chuyện ngày trước đều rõ mồn một trong tầm nhìn.
Nhưng đối với Hứa Ứng, trận hỏa hoạn kia thật mơ hồ, gương mặt tiên thần dữ tợn cũng chỉ loáng thoáng, hệt như cơn ác mộng của tuổi thơ.
Trong cơn ác mộng này, tất cả mọi thứ của tuổi thơ đều sụp đổ trong ngọn lửa, chôn lấp trong mười sáu chữ phong ấn, chỉ còn lại ngọn lửa hừng hực này là ngay cả phong ấn của Đế Quân cũng không trấn áp được.
Hơn bốn vạn năm, thi thoảng ác mộng lại xuất hiện, dây dưa với y.
Hứa Ứng khao khát tình thân, cực kỳ khao khát, nằm mơ cũng muốn trở lại bên cạnh phụ thân, trở lại bên cạnh mẫu thân.
Nhưng đột nhiên có một ngày, phụ thân Hứa Tĩnh xuất hiện trước mặt y, ôm y vào lòng, y lại cảm thấy lạ lẫm, thậm chí không dám nhận nhau.
Y còn có cảm giác muốn đào tẩu.
Y như đứa trẻ được người khác nhận nuôi, cuối cùng cũng có ngày trở lại bên cạnh cha mẹ, gần đó còn có một vị bá bá chỉ vào nam nhân trung niên xa lạ này nói: “Xem này, đây là cha ruột của ngươi.”
Có lẽ cảm giác quá xa lạ, có lẽ hạ phong tới quá đột ngột, khiến tâm linh của y khó lòng tiếp thu.
Hứa Ứng ngây ra tại chỗ, gọi cha một tiếng, tiếp đó nghe Hứa Tĩnh hưng phấn nói đông nói tây, nói tới nói lui.
Trong trí nhớ của y, gương mặt Hứa Tĩnh dần dần rõ ràng, rất nhiều ký ức liên quan tới phụ thân đã hiển hiện, nhưng trên người y như có lớp màng ngăn, lớp màng này che giữa y và Hứa Tĩnh, thậm chí khiến giọng nói của Hứa Tĩnh trở nên mông lung mộng ảo.
Mãi tới y mộng du nằm lên giường ở Hỗn Nguyên cung, nằm xuống ngủ say một giấc, ngày thứ hai tỉnh lại Hứa Ứng mới thoát khỏi trạng thái này.
Tình thân ập tới trong lòng y, vui sướng tới mức xưa nay chưa từng có, tình cảm cha con trùng phùng tuôn trào như thủy triều, tưới đẫm tâm linh khô cạn của y.
Y đi tới bên cạnh Hứa Tĩnh.
Hứa Tĩnh còn có vẻ mất mát, có lẽ vì phản ứng của Hứa Ứng hôm qua không mấy thân cận, đối đãi với hắn như người xa lạ, chỉ lễ phép gọi cha một tiếng.
Hắn thấy vẻ kháng cự, thấy sự mất tự nhiên.
Nhưng lần này Hứa Ứng lại đi về phía hắn, ôm vai bá cổ hắn. Hứa Tĩnh cảm thấy cổ của mình bị nước mắt thấm đẫm, cảm nhận được tình phụ tử sâu đậm ập tới, khiến ánh mắt hắn trở nên mơ hồ, nước mắt không nhịn được lăn xuống.
Lúc này hắn mới cảm nhận được đứa con trai đang ôm chặt lấy mình, không phải đứa bé kêu khóc sợ hãi bất lực, cũng không phải kiêu hùng cơ trí vững trãi.
Hứa Ứng khi còn bé phải ngồi trên bàn học, nghe hắn tận tâm chỉ bảo. Hứa Ứng lúc thanh niên bày mưu tính kế, bố trí hết thảy, thậm chí ngay người cha như hắn cũng được an bài ổn thỏa.
Còn đứa con trai trong lòng hắn chỉ là một thiếu niên trải qua trắc trở, trưởng thành nhưng còn chưa hoàn toàn lớn lên.
Khung xương của y rộng lớn nhưng chưa đủ khỏe mạnh, tình cảm của y sâu đậm nhưng chưa đủ mạnh mẽ, trí tuệ của y cao siêu nhưng chưa đủ thâm trầm.
Hứa Tĩnh không nhịn được rơi lệ, hắn luôn cảm thấy mình không được trải qua giai đoạn con trai trưởng thành, nhưng thiếu niên Hứa Ứng xuất hiện, như đền bù cho hắn.
Nhưng trong thời gian đó Hứa Ứng đã trải qua bao nhiêu gian khổ?