“Vừa rồi cũng nhờ có nhị thần tướng phù hộ nên chúng ta mới sống sót.”
Hứa Ứng cầm hương đi tới, cúi lạy Quy Xà nhị thần tướng một cái, chia ra cắm vào lư hương của Quy thần tướng và Xà thần tướng.
Tượng gỗ Quy Xà nhị thần tướng không hề nhúc nhích.
Hồ Trác Quân lại dẫn Hứa Ứng đi tới Chân Võ đại điện nói: “Còn phải cúi lạy cả Đại Đế gia gia nữa.”
Hứa Ứng nhận hương trong tay cô, cúi lạy pho tượng Chân Võ Đại Đế một cái rồi cắm hương vào lư.
Đột nhiên đống hương trong lư viu một tiếng nhảy ra, đổ sang góc.
Hứa Ứng kinh ngạc, cuống quít nhặt từng nén hương lên cắm vào lư hương, hương lại đồng loạt nhảy ra.
Hứa Ứng nhặt hương định cắm lại nhưng thấy đống hương trong tay đồng thời tắt ngúm, nát nhừ.
Y không hiểu gì cả.
Hồ Trác Quân kinh ngạc: “Chân Võ Đại Đế không nhận hương của ngươi! A Ứng, rốt cuộc ngươi đã làm những chuyện thương thiên hại lý gì?”
Hứa Ứng gãi đầu, thử thăm dò: “Có lẽ đời đầu ta đã làm một số chuyện thương thiên hại lý, nhưng ta thì tuyệt đối không...”
Quy Xà nhị thần tướng thấy pho tượng Chân Võ Đại Đế không nhận hương của Hứa Ứng, trong lòng lo lắng, liếc mắt nhìn nhau, âm thầm nói: “Đại Đế không dám nhận hương của hắn, có thể thấy sợ dính vào chuyện xui. Chúng ta nhận hương của hắn là đại bất kính với Đại Đế!”
Hai vị thần tướng âm thầm vận pháp lực, cũng ném nén hương mà Hứa Ứng cắm vào lư hương của mình ra ngoài.
Hồ Trác Quân kinh ngạc nói: “Quy Xà nhị thần tướng cũng ghét bỏ ngươi!”
Hứa Ứng bước tới, quả nhiên thấy chỗ hương mà mình vừa châm đã rơi rải rác dưới đất.
“A Ứng, chắc chắn ngươi đã làm chuyện thương thiên hại lý!” Hồ Trác Quân nghiêm mặt nói với y.
Hứa Ứng thề thốt phủ nhận, sắc mặt đỏ bừng lên.
Bọn họ rời khỏi Chân Võ quan, bấy giờ Quy Xà nhị thần tướng mới thở phào nhẹ nhõm, giải trừ trạng thái tượng thần. Xà thần tướng kêu lên: “Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật! Cái tên vừa rồi chính là thằng nhóc bốn vạn tám ngàn năm trước!”
Quy thần tướng có vẻ lão luyện hơn nhiều, trầm giọng nói: “Chính là hắn. Hơn bốn vạn năm đã qua mà hắn vẫn không bị Tiên giới dằn vặt tới chết, đúng là người tốt sống không lâu.”
Xà thần tướng nói: “Hình như hắn không nhận ra chúng ta!”
Quy thần tướng cũng không hiểu vì sao, nói: “Năm xưa hắn đi vào tổ đình, gây họa cho tổ đình một lượt, rồi không thấy hắn trở về! Giờ mới về đã nhiễu loạn tồn tại cổ xưa từng bị Tiên giới chinh phạt!”
Hai vị thần linh cổ xưa nhìn theo hướng đám người Hứa Ứng vừa đi khỏi. Quy thần tướng hạ giọng nói: “Tuy hắn gây họa cho tổ đình nhưng cũng khiến tổ đỉnh khôi phục sinh cơ, công đức vô lượng.”
Xà thần tướng suy đoán: “Lần này về là định hủy sạch công đức hả?”
Quy thần tướng suy tư: “Ta cứ cảm thấy, hình như hắn không giống như lúc trước...”
Trong Chân Võ Đại Đế một giọng nói âm trầm cất lên: “Đó là vì hắn chịu khổ hơn bốn vạn năm rồi.”
Đám người sửng sốt vội vàng đi vào vùng trong tổ đình. Ma đạo suy thoái, cho dù có Tiểu Thiên Tôn và một số Ma thần giữ thể diện, nhưng vẫn có tu sĩ chính đạo của Chư Thiên Vạn Giới giết vào vùng trong, vì vậy cho dù đi qua Đạo Khấp quan cũng phải hành động cẩn thận.
Hồ Trác Quân vẻ mặt nghi ngờ nhìn Hứa Ứng, đột nhiên nói: “A Ứng, trong Đạo Khấp quan có người kích thích một ngàn ba trăm tiên khí, chúng ta đều trúng chiêu ngất xỉu, chỉ có ngươi không ngất. Thế là sao?”
Cô vừa nói xong, những luyện khí sĩ ma tộc khác cũng dồn dập quay lại, nhìn chằm chằm vào Hứa Ứng.
Hứa Ứng mặt không đổi sắc, cười nói: “Ta có ngộ tính cực cao, Tiên đạo ô nhiễm bình thường không làm gì được ta.”
Hồ Trác Quân hừ một tiếng nói: “Lúc trên trời chiếu tiên quang xuống, chúng ta lại trúng chiêu, nhưng ngươi vẫn không sao. Thế là sao?”
Hứa Ứng cười nói: “Ta đã nói rồi, ta có ngộ tính cực cao.”
Hồ Trác Quân ánh mắt nhấp nháy, đột nhiên quát: “Ngươi là tà tu!”
Hứa Ứng giật nảy mình.
Hồ Trác Quân lớn tiếng nói: “Ta biết ngay mà, ngươi là tà tu! Ngươi tu luyện cái thứ Tiên đạo kia, ngươi coi chúng ta là Ma đạo, ngươi định xen lẫn vào chúng ta, lừa gạt xâm nhập vào sâu trong tổ đình! Ngươi là gian tế tà tu!”
Hứa Ứng cứng họng, đang nghĩ nên giải thích thế nào, đột nhiên một luồng hào quang từ đằng xa bay tới, có giọng nói vang lên rõ rành rành bên tai bọn họ, cười nói: “Tử Y Ma Hầu Sở Thiên Đô, có nhớ Ngụy Trường Minh ta không? Năm xưa chúng ta giao chiến ở Tử Vân nhai, Bách Biến ma công của ngươi khiến ta mở rộng tầm mắt. Hai mươi năm đã qua, chúng ta lại gặp mặt.”
Hào quang từ trên trời giáng xuống, ánh sáng chiếu rọi phạm vi bốn năm mươi dặm xung quanh!
Hào quang dần ảm đạm, chỉ thấy một vị công tử áo gấm đứng phía trước bọn họ, mỉm cười nhìn Hứa Ứng, nói nhỏ: “Tử Y Hầu, hai mươi năm đã qua, ta lại tới lĩnh giáo.”