Tế Giác thoáng chần chờ, Tà Phật Kệ Bồ Đề cười nói: “Người xuất gia không nói dối.”
Tế Giác đường hoàng nói: “Ta từ Bỉ Ngạn trở về, bị nhốt trong thời không hắc ám, may mà có A Ứng thí chủ cứu giúp mới có thể trở lại đây.”
Tà Phật Kệ Bồ Đề cười nói: “Nói vậy ngươi từng gặp Phật Tổ và chư phật rồi? Phải chăng bọn họ đã nhập diệt?’
Tế Giác lắc đầu nói: “Ta cũng không biết bọn họ có còn ở nhân thế không.”
Hắn nhớ lại cảnh tượng chư phật rời khỏi Tu Di sơn và thế giới Cực Lạc, đi tới Bỉ Ngạn, bỗng thấy buồn rầu.
Kệ Bồ Đề nói: “Tuy Hứa Ứng nói năng gian dối nhưng có một câu không sai, đúng là ngươi biết nhiều phật pháp hơn ta. Chẳng qua ngươi còn trẻ tuổi, tuy học được rất nhiều bản lĩnh nhưng lĩnh ngộ không đủ. Có một số thần thông Phật môn còn có thiếu sót. Khi ngươi thi triển Vô Tướng Vô Tác nội tâm không minh mới đạt tới vô tướng. Vô Tướng của ngươi đã đạt tới vô sắc tướng, thanh tướng, hương tướng, vị tướng, xúc tướng, sinh trụ phôi tướng, nam tướng, nữ tướng; nhưng chưa làm được tới vô ngã tướng. Vì vậy lúc thi triển môn thần thông này, uy lực còn thiếu sót.’
Tế Giác nói: “Khi Phật Tổ dạy bảo ta, khuyên ta thi triển Vô Tướng Vô Tác, vô tướng phải làm tới chân như. Vỗ ngã tướng thật ra là chân như thực tướng của ta, không phải là vô ngã.’
Kệ Bồ Đề cười lạnh nói: “Phật Tổ lĩnh ngộ sai rồi. Chúng ta vẽ một con sông nghiệp hỏa, mỗi người tự thi triển Vô Tướng Vô Tác qua sông. Nếu ngươi có thể vượt qua dòng sông này coi như ngươi có lý.”
Tế Giác tán thành.
Hai người ai nấy ngưng tụ nghiệp hỏa, vẽ một dòng sông nghiệp hỏa lên không trung.
Dòng sông của Kệ Bồ Đề nghiệp lực cuồn cuộn, rộng trừng trăm trượng, dính một chút thôi là rơi vào trong sông, chỉ trong khoảnh khắc sẽ bị đốt thành tro bụi.
Dòng sông nghiệp hỏa của Tế Giác lại thuần túy hơn một chút, cũng rộng hơn trăm trượng. Tâm tư của hắn đơn thuần, nghiệp lực dính phải cũng là nghiệp lực của Phật môn thời cổ đại, nghiệp hỏa tạo thành cũng không phức tạp.
Hai người tự thi triển Vô Tướng Vô Tác, phi thân sang sông.
Nghiệp hỏa trong hai dòng sông lập tức cháy lên hừng hực, nhưng nghiệp hỏa lại không thể đốt lên hai người. Chỉ thấy cả hai đều tới được bờ bên kia con sông, trên người Tế Giác không chút ánh lửa, vạt áo Kệ Bồ Đề lại dính một chút nghiệp hỏa, vẫn đang rực cháy.
Kệ Bồ Đề nhìn chằm chằm vào ngọn lửa này, không khỏi ngỡ ngàng.
Hắn không bị nghiệp hỏa đả thương, nhưng y phục lại bị nghiệp hỏa đốt cháy, đạo tâm không khỏi dao động.
Tế Giác thấy hắn mãi vẫn không dập lửa, trong lòng giật mình, cho là hắn nhập ma chướng, vội vàng giơ tay kết pháp ấn quát: “Vô Tướng Vô Tác!”
Tiếng phạn âm này mang theo đại đạo, vang vọng dữ dội, nhắm thẳng tâm linh.
Kệ Bồ Đề cảm thấy đạo tâm của mình bị dẫn dắt, bất giác thi triển chiêu Vô Tướng Vô Tác này, nghiệp hỏa trên người lập tức dập tắt.
Hắn nhắm mắt lại cảm nhận tiếng hét vừa rồi của Tế Giác, cảm nhận chấn động nguyên khí, thần thức, tâm lực của bản thân. Càng khiến hắn kinh ngạc hơn nữa là hắn đã mượn tiếng hét này lĩnh ngộ được thực tướng mà mình chưa bao giờ lĩnh ngộ được!
Một lúc lâu sau, Kệ Bồ Đề mở mắt khen: “Hứa Ứng nói không sai, đúng là lý giải phật pháp của ngươi vượt qua ta.’
Ánh mắt hắn lộ vẻ hung ác, trong lòng thầm nhủ: “Ta cũng nói ngay trước mặt Hứa Ứng, giết chết ngươi rồi, phật pháp của ta vẫn là đệ nhất.”
Thế nào gọi là Phật Tổ?
Là phật pháp chi tổ!
Thế nào gọi là Thế Tôn?
Là sư tôn của thế nhân.
Nếu trình độ phật pháp bị người khác vượt qua, làm sao xưng tổ? Làm sao là sư tôn của thế nhân?
Nhưng giết chết Tế Giác rồi, không còn ai có phật pháp cao hơn hắn, vì vậy cái danh Phật Tổ, Thế Tôn mới là xứng với thực!
Tế Giác hoàn toàn không cảm nhận được, cười nói: “Không phải phật pháp của ta cao hơn ngài mà là phật pháp của Phật Tổ trên ngài.”
Kệ Bồ Đề da mặt run rẩy kịch liệt, phất ống tay áo bỏ đi, cười lạnh nói: “Phật pháp của Phật Tổ trên ta? Đúng là trẻ con, Phật Tổ nhập diệt rồi mà ta vẫn tồn tại ở nhân thế, hắn không thể bất hủ còn ta lại làm được. Hắn chỉ thắng ta về thần thông nhỏ lẻ thôi, thực ra kém xa ta!”
Tế Giác kinh ngạc, đưa mắt nhìn hắn đi xa.
Lại qua một ngày, Tế Giác vào rừng tụng kinh, đợi xong xuôi bài tập, Kệ Bồ Đề cũng tới đó, không còn lệ khí hôm qua, rất chăm chú chỉ điểm hắn tu hành.
Khi Phật Tổ và chư phật lên đường, sợ phật pháp thất lạc nên truyền thụ cho Tế Giác theo kiểu nhồi vịt, cho nên có một số phật pháp Tế Giác không thể lĩnh ngộ được. Tuy Kệ Bồ Đề là Tà Phật nhưng đạo hạnh cao thâm, phật pháp tinh xảo, chỉ điểm một phen mà khiến tu vi của hắn tiến bộ nhanh chóng!