Hai người đi sánh vai bước vào một vườn hoa, Hứa Ứng đứng dưới một cây hoa, nữ tiên giơ tay chạm vào đóa hoa đầu cành, ống tay áo thuận theo cánh tay trượt xuống.
Lúc này nữ tiên lại đột nhiên rơi xuống cây hoa, Hứa Ứng thầm giật mình, vội vàng nắm lấy một tay khác của nữ tiên.
Khoảnh khắc y nắm lấy tay nàng, cũng không khống chế được rơi xuống cây hoa.
Đóa hoa kia, gốc cây kia càng lúc càng khổng lồ, hai người thân thể bồng bềnh, lơ lửng trong không khí, bay lượn giữa những đóa hoa nhụy hoa.
Lúc này Hứa Ứng mới phát hiện bọn họ nhỏ bé như ong mật, nữ tiên nắm lấy tay y, dẫn y bay xuyên qua những đóa hoa, mật hoa tỏa hương thơm say đắm lòng người.
Giữa đóa hoa có con ong, lớn hơn bọn họ một chút, bay tới bay lui.
Không phải bọn Hứa Ứng nhỏ đi mà là tiên thụ của Vạn Thần cung vốn khổng lồ như vậy, con ong cũng to lớn như người. Chẳng qua Tây Vương Mẫu sử dụng pháp thuật, thu nhỏ không gian, khiến bọn chúng tổng không khác gì cây cối ong bướm bình thường. Nhưng nếu tới gần, đám hoa cỏ côn trùng sẽ khôi phục như thường, lộ rõ hình thái to lớn vô biên.
Hứa Ứng đi theo nữ tiên, xuyên qua bụi hoa, có tiên điểu giang cánh chim ngàn trượng bay qua đỉnh đầu bọn họ, cuồng phong dấy lên thổi phất thới y phục bọn họ.
Tuy nơi này là nhân gian nhưng lại như tiên cảnh.
Nữ tiên bay xuống một cành cây, hạ xuống một chiếc lá to như chiếc ghế. Hứa Ứng ngồi xuống bên cạnh nàng, như lần đầu tiên quen biết nói: “Ta nên gọi nàng thế nào đây? Nguyên Vị Ương hay cái tên nào khác?”
Nữ tiên điềm đạm mỉm cười, nói: “Cứ gọi ta là Nguyên Vị Ương đi, đợi lúc nào chàng nhớ ra quá khứ, đương nhiên cũng nhớ ra tên ta.”
Hứa Ứng chán nản nói: “Ta không nhớ được quá khứ. Mấy năm nay ta dùng đủ loại biện pháp giải trừ phong ấn, thử nghiệm khôi phục ký ức, đã mơ được tới ba vạn năm trước. Trong ký ức ba vạn năm này, đâu đâu ta cũng thấy nàng.”
Y nhớ lại những chuyện mình trải qua trong biết bao năm tháng đấy, trong lòng bỗng dâng lên ngàn vạn tình cảm.
Nữ tiên này luân hồi trong tuế nguyệt, tuy biến thành dáng vẻ khác biệt, dùng nhiều cái tên khác nhau, có thân thế và cảnh ngộ bất đồng, nhưng cuối cùng vẫn tiến tới bầu bạn cùng y.
Hai người như được sắp đặt bởi định mệnh, tình cờ gặp nhau giữa biển người mênh mông Chư Thiên Vạn Giới.
“Ta biết, nàng trúng nguyền rủa luân hồi. Ta cứu được Luân Hồi Huyền Nữ, cô ấy là Nữ Đế cõi âm, thống trị luân hồi. Cô ấy nói với ta, nàng vẫn nằm trong nguyền rủa luân hồi, chưa thể thoát ra khỏi nguyền rủa.”
Hứa Ứng cố nén ngàn vạn tình ý trong lòng, lý trí chiếm thượng phong, cười nói: “Ta và Nữ Đế có một quãng thiện duyên nên có thể mời cô ấy giúp đỡ, phá giải nguyền rủa luân hồi giúp nàng. Sau khi phá giải nguyền rủa, chúng ta có thể thoát khỏi tình trạng dây dưa đời đời kiếp kiếp, ta sẽ không làm liên lụy tới nàng nữa.”
Tiên nữ nhìn y, một lúc lâu sau mới cười nói: “Được. Chờ tới khi chàng có đủ thời gian, chúng ta tới cõi âm một chuyến.”
Hứa Ứng thở phào nhẹ nhõm nói: “Ta không biết kiếp này mình có thể thoát khỏi vận mệnh bị người ta điều khiển không, có lẽ tương lai sẽ có ngày ta thất bại, lại biến thành thằng ngốc. Ta không muốn nàng vì ta mà lại rơi vào luân hồi.”
Nữ tiên nói nhỏ: “Ta biết mà.”
Cô dừng lại một chút rồi cười nói: “Chàng vẫn coi ta là Nguyên Vị Ương ư?’
Hứa Ứng thoáng chần chờ, y rất muốn coi cô như Nguyên Vị Ương, nhưng y biết Nguyên Vị Ương chỉ là một bộ phận trong cuộc đời dài dằng dẵng của nữ tiên.
Y nhớ tới Thanh Bích Tiên Tử, đột nhiên hiểu ra vì sao Thanh Bích giữ thái độ như gần nhưng xa với y.
Thứ ngươi muốn là toàn bộ của hắn hay của nàng.
Nhưng thứ ngươi nhận được, chỉ là hắn hay nàng không hoàn chỉnh.
Ngươi không hiểu rốt cuộc trong lòng hắn hay nàng mình chiếm vị trí ra sao.
Nữ tiên thấy ánh mắt y, có vẻ buồn bã, nhưng nàng cũng biết bản thân không phải Nguyên Vị Ương. Hay nên nói, đã không hoàn toàn là Nguyên Vị Ương.
“Có lẽ trải qua một đợt luân hồi là sẽ trở lại nhưng lúc ban đầu.” Cô thầm nhủ trong lòng.
Mấy ngày nay rảnh rỗi, Hứa Ứng và nữ tiên cùng du lịch trong Côn Lôn, hai người hái tiên dược đã thành thục, thưởng thức phong cảnh dọc đường, thi thoảng lại trò chuyện về quá khứ của hai người, dần dần trở nên quen thuộc, cười cười nói nói.
Lúc không có chủ đề Hứa Ứng lại cố tìm chủ đề, kể lại trải nghiệm của mình ở Tổ Đình, thăm dò huyền bí Tổ Đình.
Y vẫn cố gắng muốn rút ngắn quan hệ giữa hai người, thuật cả chuyện ngượng ngùng giữa mình và Tiểu Thiên Tôn, lại kể những gì mình gặp ở đại thế giới Thái Thủy.
Quan hệ giữa bọn họ dần dần thân thiết, chẳng qua không cách nào trở thành quan hệ người thương nhiều nhất chỉ là bằng hữu.