Kiếp thứ nhất của Hứa Ứng có vẻ trưởng thành hơn, trông như y khi mười bảy mười tám tuổi, trở lại nơi này.
“Hắn chính là ta trong kiếp đầu?”
Hứa Ứng quan sát cẩn thận cảnh mình hồi tưởng, dường như lúc đó y cũng chìm vào hồi ức với phụ thân. Sau đó y ngồi xuống, gương mặt bình tĩnh, cảm ứng dấu ấn tiên thần thời cổ đại rải rác giữa thiên địa.
Hứa Ứng bình tĩnh đứng bên cạnh bản thân trong quá khứ, các loại cảm ngộ ùn ùn kéo tới.
Kiếp đầu của y ngộ đạo ở chỗ này, nhận được cảm ngộ, lại dựa vào cảm ngộ đó chế tạo Ngọc Hư cung, đặt trong Bỉ Ngạn Ngọc Trì.
Ký ức của y khôi phục càng lúc càng nhiều, từ khi y phá giải hoàn toàn năm chữ phong ấn Linh Ngữ Tù Hữu Ngữ, thi thoảng ký ức kiếp đầu của y lại được mở ra.
Ký ức của kiếp đầu như một kho báu, giúp y giảm bớt vô số thời gian.
Nhưng nếu không có ký ức kiếp này, y phải lưu lại ở Ngọc Hư cung, trong Côn Lôn cảnh, thu thập dấu ấn tiên thần rải rác trong thiên địa, lý giải thiên địa đại đạo vỡ nát này, chỉnh lý lắp ghép những dấu ấn.
Kiếp thứ nhất của y phải ở lại đây tìm hiểu rất nhiều năm, Hứa Ứng thu hồi ký ức này, có thể tiếp tục tu hành trên cơ sở kiếp đầu, chỉnh lý lại thiên địa đại đạo ở nơi này.
Nhưng y vẫn chưa khôi phục hoàn toàn ký ức kiếp đầu, chẳng qua lần này tới nơi đây tức cảnh sinh tình khiến y tình cờ nhớ lại trải nghiệm năm xưa tại nơi này.
Nếu đổi lại là nơi khác, chưa chắc đã có hiệu quả như vậy.
Phong ấn của y còn mười một chữ “Thụ Mệnh Vu Thiên Thử Sinh Vĩnh Trấn Nhân Phong Cấm”, cùng với tám chữ “Hoang Thương Lệ Ai Bạo Ngược Phức Hôn”
Chỉ có phá giải mười chín chữ phong ấn này, ký ức của y mới khôi phục hoàn toàn.
Một lúc lâu sau, Hứa Ứng chỉnh lý lại lĩnh ngộ của kiếp đầu về Côn Lôn cảnh Ngọc Hư cung. Kiếp thứ nhất của y đúng là nhân kiệt, có trí tuệ, tới nay y cũng phải tự than không bằng.
Hứa Ứng kiếp đầu vô sự tự thông, gây dựng căn cơ thâm hậu cho y.
“Lúc ở Ly Hận thiên Đâu Suất cung ta dựa vào hợp đạo ở vùng đất Đạo Khải mới có thể bù đắp thiên địa đại đạo của Ly Hận thiên. Còn kiếp thứ nhất của ta không có cơ sở hợp đạo mà vẫn chỉnh lý được ba bốn thành thiên địa đại đạo ở nơi này!”
Khi đó Hứa Ứng dùng ba bốn thành lĩnh ngộ này chế tạo Ngọc Hư cung.
Hứa Ứng không khỏi thán phục bản thân, tài trí cỡ đó chẳng trách người ta ghen ghét, không giết chết được cũng phải phong ấn.
“Ta đúng là quá lợi hại.”
Y ngồi xếp bằng xuống, ngồi chính chỗ ngồi của phụ thân năm xưa, cũng là chỗ ngồi của bản thân trong quá khứ, dựa trên cơ sở cũ tiếp tục cảm ngộ, tiếp tục chỉnh lý đại đạo vỡ nát của Côn Lôn cảnh Ngọc Hư cung.
Thi thoảng Côn Lôn cảnh lại lóe lên hào quang, đó là đạo quang tỏa ra khi đại đạo khôi phục. Lại có tiên khí âm thầm phun trào, ngưng tụ thành mây, nương theo từng tiếng sấm có hạt mưa rơi xuống, tẩm bổ mảnh đất hoang vu tĩnh mịch này.
Tiên sơn vỡ nát chậm rãi khôi phục, mặt đất khô cạn cũng dần dần tỏa ra sinh cơ, nước mưa hội tụ thành dòng sông, nước suối, con lạch, thậm chí hồ nước. Bầu trời tan vỡ nát như lưu ly, giờ lại khôi phục.
Trong rừng đào càng lúc càng, cây cối đã khô héo, dữ tợn như ma trảo, tử vong tàn lụi không biết bao nhiêu vạn năm. Giờ phút này cây khô lại gặp xuân xanh, bỗng thấy đâm chồi nảy lộc.
Dưới lòng đất bị trò tàn vùi lấp, có thi thể nhúc nhích, dần dần mọc ra máu thịt da lông.
Chim chóc khô quắt đột nhiên mở mắt, trong người có máu thịt chảy quanh, trái tim sinh trưởng, khôi phục nhịp đập.
Dưới nước dần dần có cá bơi, bên bờ có đóa hoa chậm rãi nở rộ.
Cảnh tượng này tiến hành rất chậm chạp, nhưng lại rất chấn động.
Còn người gây ra chúng, chính là Hứa Ứng.
Đây không phải thiên địa chân chính, nhưng là đạo tràng của người có đại thành tựu thời cổ đại, do đại đạo tạo thành. Y tu bổ chỉnh lý lại dấu ấn thiên địa đại đạo vỡ nát của nơi này, đại đạo khôi phục, đương nhiên thiên địa cũng khôi phục theo.
Quá trình Hứa Ứng tu bổ thiên địa đại đạo, thật ra cũng là học tập cầu đạo người sáng lập ra đạo tràng này.
Tuy không khiến tu vi thực lực của y thăng tiến, nhưng lại tăng cường đạo hạnh của y, trình độ của y.
Thời gian càng lúc càng lâu, thiên địa của Côn Lôn cảnh càng ngày càng hoàn chỉnh, thậm chí Kỳ Lân nhai dưới chân Hứa Ứng cũng từ từ khôi phục.
Thứ duy nhất còn chưa khôi phục là tòa Ngọc Hư cung mà Hứa Ứng đang ngồi.
Ngọc Hư cung này là mấu chốt của Côn Lôn cảnh, năm xưa người có đại thành tựu thời cổ đại đã ngồi đây truyền bá đạo pháp, gieo rắc đại đạo của mình, Ngọc Hư cung là thành tựu đầu tiên của hắn.