Tổ Thần thở dài: "Vậy tại sao ngươi lại bại."
Da mặt của Thiên Tôn run lên, ngữ khí cứng nhắc nói: "Trên triều đình, đấu tranh thất bại, tài nghệ không bằng người thì có gì để nói chứ."
Tổ Thần dò hỏi: "Ngươi đấu tranh thất bại trên triều đình, có từng nghĩ tới thiên hạ thương sinh hay chưa."
Thiên Tôn sắc mặt buồn bã, trầm mặc không nói.
Tổ Thần nói: "Năm đó ngươi mưu phản, ta lấy ngươi làm niềm tự hào. Ngươi trở thành một trong những lãnh tụ mới của Tiên Đình mới, ta cũng rất tự hào."
"Nhưng đạo khóc của Thiên Đình mới của các còn chưa tiến đến, vì sao ngươi đã mục nát, đánh mất phần sơ tâm khi ngươi phản bội Tổ Đình chứ."
Thiên Tôn siết chặt nắm đấm, cười lớn, lắc đầu nói: "Tổ Thần, ngươi không phải ta, ngươi không hiểu tình cảnh và nỗi khổ của ta." Hắn vừa cười to, vừa quay người đi ra khỏi Tổ Đình Thiên Đạo.
"Các ngươi đều không hiểu ta, các ngươi chỉ là người đứng nhìn, nếu các ngươi đứng ở vị trí của ta, nhất định cũng sẽ như ta thôi."
Hắn bật cười rơi lệ, lắc đầu nói, "Các ngươi cùng sẽ làm giống như ta thôi."
Hứa Ứng tung người nhảy lên, lấy thùng phân xuống, lấy Sơn Thủy Trượng Thiên Xích ra, nhắm mắt đi theo sau lưng hắn.
Thiên Tôn đi ra ngoài, vết thương máu tuôn ồ ạt, sau một lúc lâu, hắn đi tới trước tượng đá của mình, tượng đá hai tay mở ra, giống như đang xả thân, hiến tế bản thân.
Hắn dừng bước, ngắm nhìn bức tượng đá này.
Hứa Ứng ở sau lưng hắn cũng dừng bước lại.
"Ta không làm sai. Đổi lại bất kỳ người nào trong các ngươi cũng sẽ làm như thế."
Hắn lặp lại câu này, giống như đang nói với Hứa Ứng.
Hứa Ứng thản nhiên nói: "Nguyên Đạo Hải, ta không hỏi ngươi làm đúng hay sai, ta chỉ vì báo thù mà thôi."
Thiên Tôn cười lớn nói: "Báo thù, ngươi không phải Hứa Ứng mà ta quen biết. Hứa Ứng kia ý chí rộng rãi, có tài năng tế thế, giống như một trang hào kiệt đỉnh thiên lập địa. Ta thấy được bóng dáng của mình từ trên người y, nên ta mới có thể kết bái với y. Nếu như Hứa Thiên Tôn năm đó là ngươi, ta tuyệt đối sẽ không kết bái với ngươi. Ngươi không phải y."
Hắn lắc đầu, nói: "Hứa Ứng Hứa Thiên Tôn, cho dù là địch nhân cũng sẽ khâm phục y."
Hứa Ứng đi tới bên cạnh hắn, cùng hắn đứng sóng vai nhìn bức tượng đá kia, nói: "Đúng là ta không phải y."
"Y là đại anh hùng, co được giãn được, có lý tưởng khát vọng, có tài năng kinh thiên động địa. Y tính toán sâu xa, giao du rộng rãi, thậm chí ngay cả các ngươi cũng sẽ khâm phục y ái mộ y. Nhưng ta lại không phải."
Y dừng một chút, nói: "Có đôi khi ta rất nóng nảy, làm việc liều lĩnh, ta thích chính thích, hận chính là hận, sẽ không che giấu. Ta chỉ là một kẻ phàm phu tục tử, là một kẻ vì mạng sống có thể liều mình chiến đấu với rắn độc. Ta không thích các ngươi thì sẽ không kết giao bằng hữu cùng các ngươi, ngươi hại ta, ta sẽ muốn đánh chết ngươi. Ta không có lý tưởng cao xa, không vì thiên hạ, không vì thương sinh, ta chỉ thấy cảnh bất bình mà bênh vực kẻ yếu mà thôi."
Thiên Tôn cười nói: "Tầm mắt của ngươi quá nông cạn, chính là một tên phàm phu tục tử. Một tên phàm phu tục tử có dáng dấp rất giống Hứa Thiên Tôn mà thôi."
Hắn cất bước đi về phía cửa lớn Tổ Đình, cười nói: "Nhưng ta tin rằng một ngày nào đó Hứa Thiên Tôn sẽ trở về. Y sẽ trở về tiếp nối con đường của ta, y sẽ tranh phong với Đế Quân, va chạm với Chí Tôn, phân cao thấp với đám lão quái vật trên Cửu Thiên!"
Hắn đi tới trước cửa, thân thể đột nhiên nhập vào trong cửa, nguyên thần thì vẫn ở lại: "Hứa Ứng, đừng vội vã giết ta, cứ xem vết thương Đế Quân để lại trên người ta trước đã."
Quần áo trên nguyên thần của hắn tan biến, lộ ra từng vết thương trên người, đó là những vết thương do thần thông mà Đế Quân kết hợp Tử U Minh Đao và Cửu Thiên Thập Địa Diệt Tuyệt Tiên Trận để lại trên bất diệt nguyên thần của hắn.
Nguyên thần của Thiên Tôn mỉm cười nói: "hãy nhớ kỹ những vết thương này, đừng thua dưới tay Đế Quân, nhánh Tổ Thần không thể thua mãi được."
Hứa Ứng yên lặng không nói, cẩn thận quan sát từng vết thương trên bất diệt nguyên thần của hắn, thật lâu sau, y đã ghi nhớ toàn bộ những vết thương này.
Hắn có Cửu Thiên Thập Địa Phá Ma Quyết, muốn phỏng đoán huyền cơ cùng đạo lý giấu trong những đạo vết thương này cũng không khó khăn gì.
"Ngươi yên tâm, ta sẽ để cho ngươi chết thật nhanh, không phải chịu nhiều thống khổ."
Hứa Ứng nói, nguyên thần của Thiên Tôn khoác quần áo lên, nguyên thần sinh ra thân thể mới, lạnh lùng nói: "Đừng tự tin như vậy, hai ta cùng chung sư môn, ngươi còn là sư đệ của ta. Chúng ta hươu chết vào tay ai còn chưa chắc đâu. Đúng rồi…"
Hắn xoay đầu lại, mỉm cười nói: "Tương lai, ngươi đừng giống như ta."