Hứa Ứng nghe vậy sắc mặt hơi đổi, lập tức lấy mặt nạ Sở Thiên Đô ra đeo lên.
Y nhìn theo tiếng nói, quả nhiên thấy một người quen cũ, Bồng Lai Tiên Chủ Mạnh Vô Hoài!
Tiên Chủ Mạnh Vô Hoài tướng mạo như thiếu niên hiền lành đang tiến về phía này!
Mạnh Vô Hoài vẻ mặt tươi cười, nhìn vào Tiểu Thiên Tôn nhưng khí tức vẫn suy nhược như trước. Hiển nhiên sau khi đánh với Hứa Ứng một trận, đạo thương của lão vẫn chưa lành.
Hứa Ứng đeo mặt nạ Sở Thiên Đô, lão cũng không nhận ra hình dáng Hứa Ứng, không biết dưới tấm mặt nạ là đối thủ cũ của mình.
Thiếu niên áo lam bên cạnh Mạnh Vô Hoài có tu vi rất yếu, Hứa Ứng nhìn hai hai cái rồi cúi người đổi giọng nói: “Sở Thiên Đô ra mắt Tiên Chủ.”
Mạnh Vô Hoài kinh ngạc không thôi, cười nói: “Không ngờ Thần Hầu cũng nghe danh hiệu của lão hủ. Lão hủ nghe danh Thần Hầu đã lâu, cao thủ trẻ tuổi trong Chư Thiên Vạn Giới, Thần Hầu quả là đệ nhất.”
Thiếu niên bên cạnh lão nghe vậy nhìn sang Hứa Ứng.
Hiển nhiên mục tiêu của Mạnh Vô Hoài không phải Sở Thiên Đô, hắn lại quay sang Tiểu Thiên Tôn, ân cần nói: “Tiểu Thiên Tôn, nghe nói ngươi bị đại trận vạn tiên của Ngũ Tuyệt bao vây, trọng thương nặng nề, lại gặp phải Ngũ Tuyệt Tiên Vương và Thương Nguyệt Chân Nhân tập kích, thương tích càng chồng chất, bây giờ tu vi đã phế bỏ. Ta nghe tới chuyện này, lòng như lửa đốt, mang thân thể trọng thương vội vàng tới cứu viện, cũng may vẫn chưa muộn.” Hứa Ứng dùng Thái Thanh nguyên thần khống chế thân thể Tiểu Thiên Tôn, khẽ mỉm cười, nói đầy ẩn ý: “Chẳng lẽ Tiên Chủ định dò hỏi xem thương thế của ta có nặng không?”
Mạnh Vô Hoài hơi đổi sắc, cúi người nói: “Không dám.”
“Có cho ngươi cũng chẳng dám.”
Tiểu Thiên Tôn chắp tay sau lưng, chậm rãi đi qua bên cạnh hắn, lạnh nhạt nói: “Nếu dám, ngươi đã là người chết rồi.”
Ánh mắt Mạnh Vô Hoài nhấp nháy, ưỡn thẳng người rồi cười nói: “Tuy mắt lão hủ hơi nông cạn nhưng cũng có thể nhìn ra, chắc chắn Tiểu Thiên Tôn giả bộ bị thương, thực chất là dụ rắn rời hang, lôi toàn bộ những thế lực trong tổ đình không thuần phục ngài, bắt luôn một mẻ!”
Tiểu Thiên Tôn cười ha hả, quay đầu lại nhìn lão một cái, lộ vẻ tán thưởng: “Không hổ là Tiên Chủ, hiểu ta rất rõ. Đừng đồn ra ngoài, sau này ta vẫn phải giả bộ trọng thương, dụ dỗ càng nhiều kẻ địch. Hiểu chứ?”
Mạnh Vô Hoài ánh mắt lấp lóe không yên, cúi người cười nói: “Lão hủ hiểu rồi. Trong Loạn Tinh Hải Tiểu Thiên Tôn đã dẫn rắn rời hang, dụ dỗ một nhóm lớn cao thủ, tiêu diệt bọn họ trong Loạn Tinh Hải.”
Hứa Ứng trong lòng giật thót.
Y biết Mạnh Vô Hoài là loại cáo già, chỉ đôi câu vài lời chắc chắn không thể khiến hắn hết nghi ngờ, nhưng không nghĩ tới Mạnh Vô Hoài còn biết cả chuyện trong Loạn Tinh Hải.
Tiểu Thiên Tôn ừ một tiếng nói: “Trận chiến trong Loạn Tinh Hải, ngươi biết được bao nhiêu?”
Hứa Ứng ánh mắt lấp lóe, Mạnh Vô Hoài thăm dò y, y cũng đang thăm dò Mạnh Vô Hoài. Lần trước Mạnh Vô Hoài bị y đánh trọng thương, trực tiếp cắt đứt cảnh giới Tiên Vương. Tuy bây giờ bên cạnh Hứa Ứng không có Bồng Lai tiên sơn, nhưng nếu giao thủ, chưa chắc y đã thua!
Mạnh Vô Hoài cười nói: “Ta nghe người ta nói Tiểu Thiên Tôn và hắn trốn vào trong Loạn Tinh Hải, có rất nhiều cao thủ nhảy vào Loạn Tinh Hải lại bị trọng thương, vừa rồi có vài người trốn ra được, lão hủ thuận miệng hỏi đôi lời.”
Tiểu Thiên Tôn nói: “Rốt cuộc Mạnh Tiên Chủ định nói điều gì?’
Mạnh Vô Hoài lập tức cười nói: “Tiểu Thiên Tôn, không phải ta có ác ý, chẳng qua quân tâm tới thương thế của ngài thôi. Ta chỉ hỏi thăm được ít lời đồn đại không đáng tin cậy mà thôi. Lời đồn nói sau khi ngươi ngất đi đã được Hứa Ứng buộc ở sau lưng, cầm tiên khí trong tay giao chiến với mọi người, giết rất nhiều người.”
Hắn thở dài lắc đầu nói: “Chuyện như vậy làm sao mà ta tin được? Dù sao Tiểu Thiên Tôn cũng là cường giả đệ nhất tổ đình, tu vi thực lực là cấp bậc Tiên Vương, làm sao ta lại tin là ngươi bị trọng thương tới hôn mê bất tỉnh?”
Trong lòng Hứa Ứng trầm xuống, Mạnh Vô Hoài càng nói vậy càng khiến y nghi ngờ.
Hơn nữa Tiểu Thiên Tôn hận kẻ ác Hứa Ứng tới thấu xương, có thế nào Hứa Ứng cũng không thể cõng Tiểu Thiên Tôn chém giết với mọi người. Chắc chắn điều này là giả!
Mạnh Vô Hoài cảm khái nói: “Huống chi Tiểu Thiên Tôn đang ở trước mặt lão hủ, cũng không có tung tích Hứa Ứng, chỉ có một Tử Y Thần Hầu đeo mặt nạ. Có thể thấy kẻ đó đã lừa gạt ta. Nhưng cũng may, ta giết hắn rồi.”
Lão cười híp mắt nói: “Tử Y Thần Hầu, lão hủ làm có đúng không?”
Tiểu Thiên Tôn cười nói: “Ngươi làm rất tốt, rất tốt, nhưng đúng là bên cạnh ta là Hứa Ứng chứ không phải Sở Thiên Đô.”
Hứa Ứng nhẹ nhàng cởi tấm mặt nạ, mỉm cười nói: “Tiên Chủ, đã lâu không gặp.”