Hứa Ứng mỉm cười, nhìn về phía Nhị Thập Bát Tú Tiên Vương từ đầu đến cuối vẫn không hề động thủ. Nhị Thập Bát Tú Tiên Vương này thấy y nhìn sang, ánh mắt trốn tránh, ai cũng chần chờ.
Linh Vô Tâm thấy vậy cười ha hả quát: “Hứa lão cẩu, Nhị Thập Bát Tú Tiên Vương là Tiên Vương trong Tứ Thiên cung, ngươi đừng hòng xảo biện thuyết phục!”
Hứa Ứng coi như không nghe thấy lời hắn, cười nói: “Hai mươi tám vị đạo huynh mãi vẫn không động thủ, chắc cũng biết hư danh của Hứa mỗ. Lương Việt và Doãn Ngọc, hai vị Tiên Quân đã đi rồi, thế thì bên chúng ta thừa ra vị đại cao thủ Bắc âm Đại Đế, Bắc âm liên thủ với ta, lại thêm Luân Hồi Nữ Đế, chư vị đạo huynh còn sống sót được mấy người?’
Trong Nhị Thập Bát Tú Tiên Vương, Quân Thiên Giác Túc Tiên Vương cười nói: “Hứa Thiên Tôn đừng dọa chúng ta. Chúng ta cũng nghe thanh danh Đẩu Bộ Tam Chân rồi, nhưng chúng ta phụ thuộc vào Thanh Long Bạch Hổ Huyền Vũ Chu Tước tứ cung, không liên quan tới Đẩu Bộ của ngươi. Tứ cung chúng ta cũng chẳng sợ Đẩu Bộ.”
“Ngươi bị Thái tử của Nguyên Quân khóa chặt rồi, muốn di chuyển cũng không được.”
Thương Thiên Tâm Túc Tiên Vương nhận ra Hứa Ứng đang phô trương thanh thế, nói: “Bắc âm Đại Đế cũng không dọa được chúng ta. Người duy nhất khiến chúng ta e ngại là Luân Hồi Nữ Đế. Lần trước vây quét Luân Hồi Nữ Đế, Nhị Thập Bát Tú Tiên Vương bị hao tổn mười vị, bị nuốt vào luân hồi, vì vậy tới giờ chúng ta vẫn còn khiếp sợ.”
Huyền Thiên Nữ Túc Tiên Vương nói: “Tuy thanh danh Đẩu Bộ Hứa Thiên Tôn của ngươi lớn thật, nhưng tứ cung chúng ta đâu có sợ gì. Luân Hồi Nữ Đế tuy mạnh nhưng đó là lúc trước, giờ hắn khởi tử hoàn sinh, thần lực còn lại bao nhiêu còn chưa biết được.”
Hứa Ứng hơi xấu hổ, cười nói: “Các ngươi là thế lực tứ cung, tứ cung bảo vệ Tiên Đình, quyền cao chức trọng, các ngươi lại nghe theo điều khiển của Nguyên Quân, thế thì cung chủ tứ cung vứt đâu?”
Nhị Thập Bát Tú Tiên Vương ai nấy cau mày.
Nhị Thập Bát Tú bọn họ chia ra thuộc tứ cung Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ. Tứ đại thiên cung bảo vệ Tiên Đình, là thế lực lớn bên ngoài lục bộ. Cung chủ tứ cung là Chí Tôn đích thân phong làm Đế Quân, nghe theo điều khiển của Chí Tôn Tiên Đình.
Hứa Ứng nói: “Lúc trước các ngươi phụng lệnh truy sát Luân Hồi Nữ Đế còn có công lao, cho dù chiến tử cũng đáng. Lần này danh bất chính, ngôn bất thuận, cho dù chiến tử cũng không được phong thưởng gì. Thanh Long Đế Quân, Chu Tước Đế Quân, các vị cung chủ còn phải chửi thêm một câu sau khi các ngươi chết, nói các ngươi là lũ chó má ăn cây táo rào cây sung.”
Linh Vô Tâm vội vàng nói: “Các ngươi đừng nghe họ Hứa nói năng linh tinh! Hứa Ứng, ngươi chơi trò miệng lưỡi như vậy không phải cách làm của bậc đại trượng phu!”
Hứa Ứng ngẩng đầu lên cười nói: “Năm xưa ta dùng miệng lưỡi lấy lòng lệnh đường, ngươi khâm phục vạn phần, sao bây giờ ta lại không phải đại trượng phu rồi?”
Trong lúc trò chuyện, Nhị Thập Bát Tú Tiên Vương liếc mắt nhìn nhau, thoáng chần chờ, sau đó từng người lùi lại phía sau, ai nấy ẩn nấp biến mất.
Luân Hồi Nữ Đế khẽ cúi người gửi lời cám ơn tới Hứa Ứng.
Nữ Đế mới khởi tử hoàn sinh, thực lực kém xa trước đây, nếu thật sự động thủ, Nhị Thập Bát Tú Tiên Vương không cần chết mấy người cũng có thể giết chết Luân Hồi.
Lần này tử vong, có thể phục sinh hay không cũng khó nói.
Hứa Ứng nhìn về phía Vương Nhược An đang giao chiến với Đông Nhạc Đại Đế, mỉm cười, không nói gì.
CÒn Trương Sơn Tông và Ngọc Hồ Chân Nhân đang bao vây cũng thầm hô không ổn.
Lương Việt, Doãn Ngọc và Nhị Thập Bát Tú Tiên Vương bị Hứa Ứng nói vài lời khích bác bỏ đi, chỉ còn lại bọn họ. Vốn còn tưởng Hứa Ứng sẽ tiếp tục mở miệng khuyên bảo, nhưng không ngờ tên khốn kiếp này dừng lại, không nói tiếp!”
“Họ Hứa khốn kiếp muốn ba người chúng ta chết ở đây!”
Trương Sơn Tông, Vương Nhược An tê dại da đầu, Ngọc Hồ Chân Nhân đã thấy tình hình không ổn, lập tức phi thân bỏ trốn, vứt hai vị Tiên Quân lại.
Thương Ngô Đại Đế nổi giận gầm lên một tiếng, bỏ qua Trương Sơn Tông lao thẳng đến Ngọc Hồ. Trương Sơn Tông là kẻ thù giết chết hắn năm xưa, mối thù sâu như biển, đương nhiên không đội trời chung. Nhưng Thương Ngô Đại Đế lại càng hận Ngọc Hồ Chân Nhân.
Hắn coi Ngọc Hồ Chân Nhân là bằng hữu, bị bằng hữu bán đứng, sau khi chết còn bị bằng hữu bố trí luyện khí sĩ ngày ngày lấy roi quất lên thi thể, món thù này còn sâu hơn biển máu!
Nhưng hắn không quen đi đường, mắt thấy Ngọc Hồ Chân Nhân sắp bỏ trốn, đột nhiên một dòng sống đập ngang tới, ngăn cản đường đi của Ngọc Hồ Chân Nhân.
Dòng sông kia cực kỳ bất phàm, vừa xuất hiện đã quấy nhiễu nhân quả, nhân quả càng mạnh thì càng khó mà bay trên mặt sông.