Vân Hải nổi lòng háo thắng, tiếp tục đi tới, cười nói: “Hứa đạo hữu, ta không tin trong thời gian ngắn như vậy ngươi có thể tìm hiểu được ảo diệu của hai đại kinh điển Hoàng Đình và Đại Động! Dừng bước!”
Hắn hét dài một tiếng, Nhất Khí Hóa Tam Thanh, đột nhiên lúc thì hóa thành ba vị Hữu Bạch Nguyên Tôn, lúc thì hóa thành ba vị Thượng Hoàng Tử Thần, lúc thì ba vị Thái Nhất Tôn Thần.
Biến hóa thành thiên địa nguyên thần khác biệt, phối hợp thi triển thần thông khác biệt, khiến người ta khó lòng đề phòng.
Hắn ở sau lưng Hứa Ứng, các loại thần thông lưu loát, biến hóa khó lường, vừa đuổi theo Hứa Ứng, vừa tấn công Hứa Ứng!
Nhưng ngay lúc này, đột nhiên trên không trung có một cây cầu vàng óng đè xuống, còn chưa rơi tới nơi đã khiến nguyên thần Tam Thanh của Vân Hải hai vai trầm xuống, không nhịn được cong lưng!
“Ầm!”
Cây cầu vàng kia đặt lên bờ vai nguyên thần của hắn, trên cây cầu là nguyên thần của Hứa Ứng.
Vân Hải ra sức giãy dụa nhưng chỉ thấy hai bên cây cầu là Huyền Hoàng nhị khí phun trào, càng ngày càng nặng, ép hắn tới mức khó mà đi nổi.
Vân Hải định nâng cây cầu lên nhưng mãi vẫn không nâng nổi, càng không cách nào thoát thân.
Đột nhiên cây cầu vàng kim hóa nhạt, Vân Hải hoảng sợ phát hiện thân thể, nguyên thần, thậm chí đạo hạnh của mình cũng dần dần nhạt hóa, từ từ bị đại đạo đồng hóa!
“Thái cực hóa vô cực!”
Hắn lập tức tỉnh ngộ, đây là quá trình Thái Cực Thượng Thanh hóa thành Vô Cực Thượng Thanh.
Cây cầu vàng vừa rồi chính là Thái Cực kiều, cho nên hai bên cầu mới xuất hiện cảnh tượng Huyền Hoàng nhị khi biến hóa. Cầu này ngăn cản mình, Thái Cực Thượng Thanh hóa thành Vô Cực Thượng Thanh, sau đó bản thân mình cũng bị luyện hóa, cùng biến thành một luồng khí vô cực!
Vân Hải trong lòng sợ hãi, vội vàng cao giọng nói: “Hứa đạo hữu, hạ thủ lưu tình!”
Hắn vừa dứt lời, chỉ thấy cây cầu vàng áp chế bản thân chớp mắt đã tan đi, hóa thành một vệt kim quang xé gió bay đi, lao vào trong người Hứa Ứng.
Vân Hải chưa hết sợ hãi, lại nhìn Hứa Ứng, chỉ thấy Hứa Ứng đã đi tới lối vào Thượng Thanh đại động uyên.
Hắn lau mồ hôi lạnh trên trán, đuổi tới phía trước, lúc tới nơi thì Hứa Ứng đã cáo từ Ngọc Thanh đạo nhân, rời khỏi Thượng Thanh đại động uyên.
Vân Hải đi tới trước mặt Ngọc Thanh đạo nhân, hồn bay phách lạc nói: “Sư tổ, ta đọ sức với hắn một trận, vốn tưởng có thể khiến hắn biết Thượng Thanh Đại Động chân kinh bác đại tinh thâm, lại bị hắn dạy ngược lại một trận...”
Ngọc Thanh đạo nhân cười nói: “Hắn dùng ngoại đạo thống nhất Thái Cực Thượng Thanh và Vô Cực Thượng Thanh, ngươi không phải đối thủ của hắn cũng hợp tình hợp lý.”
Vân Hải nói: “Nhưng hắn dùng ngoại đạo, không phải chính tông!’
Ngọc Thanh đạo nhân thở dài nói: “Ngoại đạo đương nhiên là kém chính tông. Nhưng chính tông, ta và Thái Thanh đạo hữu đến giờ còn chưa tìm hiểu được.”
Vân Hải cứng họng, nói không ra lời.
Ngọc Thanh đạo nhân ném một thẻ ngọc đạo thư cho hắn nói: “Đây là đạo thư mà Hứa đạo hữu vừa giao cho ta, trong đó ghi lại pháp môn hắn dùng Thái Nhất làm cầu, thống nhất Thái Cực Thượng Thanh và Vô Cực Thượng Thanh. Hứa đạo hữu lưu lại công pháp này cho đạo môn chúng ta là báo đáp ân tình ta tặng hai kinh. Ngoại đạo thống nhất hai kinh, ngươi có tu luyện không?”
Vân Hải nhìn thẻ ngọc đạo thư này, mãi vẫn khó quyết định.
Một lúc lâu sau, hắn đột nhiên cắn răng nói: “Đệ tử tu luyện!”
Hắn phát động thẻ ngọc đạo thư, nghiên cứu mấy chục ngày mới hiểu rõ pháp môn Thái Nhất Thần Kiều của Hứa Ứng, trong lòng kinh hãi.
Nếu không lĩnh ngộ Hoàng Đình kinh và Thượng Thanh Đại Động chân kinh tới mức cực sâu, hoàn toàn không thể dùng pháp môn ngoại đạo thống nhất hai đại kinh điển đạo môn!
Rõ ràng hắn thấy thời gian này Hứa Ứng chỉ lĩnh ngộ một chút Thượng Thanh Đại Động chân kinh, thời gian khác đều dùng để tu luyện công pháp của mình, sao mới đó thôi đã tu luyện Thượng Thanh Đại Động chân kinh tới cấp độ này?
Nói cách khác, trong lúc lĩnh ngộ, Hứa Ứng đã đẩy Thượng Thanh Đại Động chân kinh đến cấp độ Vô Cực Thượng Thanh, lại dựa trên cơ sở Vô Cực Thượng Thanh và Thái Cực Thượng Thanh sáng tạo ra Thái Nhất Thần Kiều, làm cầu nối giữa hai đại kinh điển, đạt tới thống nhất!
“Đạo hạnh của hắn, chỉ e cách Đại La Kim Tiên không xa.” Vân Hải thầm nhủ trong lòng.
Hứa Ứng ra khỏi Thượng Thanh đại động uyên, đi thẳng lên Côn Lôn.
“Ngọc Thanh đạo nhân nói, truyền thừa Hứa gia ta không phải Thái Nhất Thiên Tiên công mà là truyền thừa Ngọc Hư cung. Chắc chắn trong đó có điểm lạ!”
Sáu ngày sau, Hứa Ứng từ xa trông thấy Côn Lôn thần sơn nguy nga. Không biết vì sao lần này tìm hiểu được Thái Nhất Thần Kiều trong Thượng Thanh đại động uyên, y lại muốn gặp vị nữ tiên kia.
Hay nên nói, người y muốn gặp không phải nữ tiên mà là người thương trước đây, Nguyên Vị Ương.
“Vị Ương có còn sống không?” Y thầm nhủ trong lòng.