Hứa Ứng theo Thổ Địa thần Tổ Đình trở về nhà tranh, Thổ Địa thần giúp hắn thu dọn một căn phòng nói: “Ngươi ở lại chỗ này, hầu hạ lão gia. Ban đêm lão gia hay dậy giải quyết, ngươi phải cố chờ.”
Hứa Ứng nhận lời.
Cả ngày không việc gì, đến đêm, trong đầu Hứa Ứng là thiên nhân giao chiến, đột nhiên nghe tiếng sấm vang rền, còn dữ dội hơn lúc độ kiếp.
Hứa Ứng bừng tỉnh, chỉ nghe có tiếng động phòng bên, là Tổ Thần đang gọi y.
Hứa Ứng đi tới hầu hạ hắn đi tiểu tiện.
Một đêm thôi mà Tổ Thần giày vò tới bốn năm lần.
Sáng sớm hôm sau, Hứa Ứng cầm thùng phân đi đổ, vừa đổ vừa xem xét học tập phù văn Thiên đạo.
Bất tri bất giác đã qua một ngày, mọi việc lại hệt như hôm trước, ban đêm thì đợi Tổ Thần đi tiểu, ban ngày thì quan sát học tập phù văn Thiên đạo.
Cứ thế hơn mười ngày, Hứa Ứng có vẻ mất kiên nhẫn, hung tính bộc phát, tự nhủ: “Lão già này một đêm tiểu tiện bốn năm lần, ngày nào cũng bị giày vò, chẳng thà dứt khoát giết hắn đi, để ta làm Tổ Thần!’
Y phát động kiếm khí, hóa thành một thanh Tru Tiên tàn kiếm, xâm nhập phòng Tổ Thần, kêu lên: “Tổ Thần, ta hầu hạ ngươi phát chán rồi. Ta hiếu thuận ngươi mấy ngày, giờ giết ngươi, kế thừa chức vị Tổ Thần của ngươi, ngươi không ý kiến gì chứ?”
Ông lão Tổ Thần này không chịu nổi, run rẩy cười nói: “Sao dám ý kiến? Ngươi nếu ngươi muốn đoạt vị thì phải lôi bản lĩnh thật sự ra. Ngươi chờ chút.”
Ông lão khó nhọc dịch chân trên giường, lúc lên giường xong xuôi mới dốc hết khí huyết ra.
Một luồng khí tức cuồng bạo không gì cản nổi phát ra từ cơ thể hắn, trong người có thần quang phun trào, lại như có ngàn vạn vầng thái dương chiếu rọi trong thân thể, tẩy cân phạt tủy. Chỉ trong chớp mắt ông lão từ thập cổ lai hi hóa thành một thanh niên trai tráng mười bảy mười tám tuổi!
Trên đỉnh đầu Tổ Thần thanh niên trai tráng kia không còn là gian nhà tranh mà là ngàn ngàn vạn vạn tinh hà tinh hệ, vô số thế giới, thần lực khủng khiếp gia trì lên người! Tổ Thần cười nói: “Ngươi tới soán vị thử xem.’
Hứa Ứng cầm kiếm giết tới, chỉ nghe một tiếng ầm vang lên, một lúc lâu sau không có động tĩnh gì.
Sáng sớm hôm sau, Thổ Địa thần Tổ Đình nhanh chóng chạy tới bên cạnh Hứa Ứng. Giờ phút này Hứa Ứng đang nằm trong một cái hố to cách gian nhà tranh mấy ngàn dặm, ngã chổng vó, nằm ngửa mặt, hai mắt vô thần nhìn lên bầu trời.
Y cứ như đã bị dọa cho choáng váng, không hề nhúc nhích.
“A Ứng, A Ứng, còn sống không thế?”
Thổ Địa thần Tổ Đình mặt mũi đầy lo lắng, hỏi vờ vịt.
Hứa Ứng cánh tay run rẩy, chỉ lên bầu trời, lẩm bẩm: “Tổ, Tổ Thần không ở trong nhà lá, hắn ở đó...”
Tối hôm qua y đã chứng kiến cảnh tượng kinh người, ông lão trong gian nhà tranh trông thì không cao bằng y, yếu ớt không chịu nổi, thực chất có thân thể vượt qua vũ trụ tinh không, vô số tinh hà tinh hệ đều là một phần của hắn!
Hắn như hư, như ảo, như ánh sáng, không có thực thể thật sự.
Có thể hóa thành ông lão nhỏ thó, cũng có thể hóa thành thanh niên trai tráng.
Hắn cũng có thể hóa thành sâu kiến nho nhỏ, cũng có thể rộng lớn vô biên!
Tuy hắn đã bị thương, nhưng chỉ một chút lực lượng thôi cũng vượt xa Hứa Ứng!
Hắn là nguyên thần của vũ trụ hư không.
Thổ Địa thần Tổ Đình nhịn cười, giả bộ ân cần nói: “Thương thế của ngươi đã khá hơn chưa? Tối nay còn muốn soán vị không?’
Hứa Ứng nằm trong hố, không hề nhúc nhích, mắt trừng trừng nhìn bầu trời Tổ Đình Thiên đạo.
Tối hôm qua, cuối cùng hắn cũng thấy được anh tư hùng vĩ của nguyên thần Tổ Thần trong vũ trụ hư không. Hình ảnh đó đã khắc sâu trong đầu óc y, hóa ra đó mới gọi là nguyên thần!
Một lúc lâu sau, Hứa Ứng leo khỏi hố, trở về nhà tranh, lẳng lặng quan sát Tổ Thần.
Còn chuyện hầu hạ Tổ Thần nửa đêm rời giường đi tiểu, y dùng Nhất Khí Hóa Tam Thanh, giao chuyện này cho ba huynh đệ Hoang Thương Ai xử lý, dù sao ba tên này cũng không dám phản kháng y.
Cứ như vậy chừng nửa năm, trình độ nguyên thần của Hứa Ứng đã tăng cao, dáng vẻ như tắm trong Dao Trì hưởng hết tiên quang, Chuẩn bị đứng trong tiên quang mà leo lên Thần Kiều.
Một ngày nọ, đột nhiên có âm thanh từ xa vọng lại: “Tổ Đình Yêu Tộc, Đế Tử Kim Bất Di, tới đây bái kiến Tổ Thần!”
“Đế Tử Kim Bất Di?”
Hứa Ứng một tay cầm thùng nước tiểu, đang định đi đổ, nghe vậy vừa mừng vừa sợ: “Quả nhiên Kim gia phát tài rồi! Không biết hắn có quên thân thích nghèo là ta không?”
Kim Bất Di để lại bức thư trong mặt trời, nói mình đã giàu sang, còn có gia sản khổng lồ bên Tổ Đình Yêu Tộc cần tới kế thừa, còn mang cả Ngoan Thất, quả chuông và tiên trùng đi, dẫn bọn họ đi hưởng giàu sang phú quý.