Trong giấc ngủ này, giấc mơ của y vẫn là các loại phù văn Chí Tôn rực rỡ bay lượn xung quanh mình, trong phù văn Chí Tôn tỏa ra đạo âm Tiên đạo, vang dội không gì sánh được, quanh quẩn trong đầu y, không cách nào tiêu tan.
Y không khác nào một người kiệt sức, lảo đảo trong mộng cảng, bôn ba khắp nơi, xuyên qua từng phù văn to lớn vặn vẹo, thân thể nổ tung, nguyên thần sinh trưởng vặn vẹo như thực vật, chết đi hết lần này tới lần khác.
Mỗi lúc như vậy lại có tiếng chuông vang lên, đánh thức y khỏi tử vong.
Y đổ mồ hôi đầm đìa, không ngừng tỉnh lại từ trong ác mộng, nhưng mỗi lần chỉ dậy được trong thoáng chốc rồi lại có đạo âm ồn ào khiến y mê man.
Cứ như vậy liên tục, tới lúc Hứa Ứng từ từ lấy lại sức, chỉ cảm thấy bản thân như nằm trong đám mây, cái đầu như quả dưa bị đập thành hai nửa, óc não như ruột dưa chảy ra ngoài.
Y giơ tay sờ lên đầu, đầu chưa vỡ, vẫn bình thường.
Y đứng dậy khỏi giường, vịn lên trán, đầu óc vẫn ong ong không ngừng.
Hứa Ứng quan sát xung quanh, nơi này là khuê phòng của một cô gái, chăn đệm tỏa hương thơm, bên cạnh bày bàn trang điểm, có một số đồ trang điểm lẻ tẻ, sắp xếp rất chỉnh tề, bên ngoài cũng có hương thơm thổi vào.
Hứa Ứng giơ nắm đấm, đập bôm bốp lên đầu hai cái mới cảm thấy khá hơn một chút, lúc này đứng dậy, chỉ thấy bên giường đã đặt một đôi giày mới, không chênh lệch với chân mình bao nhiêu.
Y đi giày mới vào, bước ra ngoài, đối diện lại có một cô gái đi vào trong phòng, suýt nữa va vào ngực y.
Cô gái kia bật thốt lên một tiếng, thấy y đã tỉnh không khỏi lộ vẻ vui mừng, cuống quít chạy ra phía ngoài, vừa chạy vừa kêu la: “Hứa công tử tỉnh rồi, Hứa công tử tỉnh rồi!”
Cô gái kia là sư tỷ của Nam Tử Ngôn, lúc bình thường mặc bộ váy màu xanh nhạt, bên trong là y phục màu sen hồng, có vẻ rất hoạt bát.
Hứa Ứng đi ra ngoài căn phòng, hít một hơi dài, lúc này cảm giác như tan vỡ trên đầu mới giảm bớt đôi chút.
Y bước ra, khí huyết vận chuyển, thân thể dần dần nhẹ nhàng, phát động Thái Nhất Bất Diệt chân kinh, vận chuyển vài chu thiên, chỉ cảm thấy bản thân đã khôi phục lại trạng thái đỉnh phong.
Hạo Thiên Đế lưu lại <> quả thực bất phàm, người đời sau của Hạo Thiên Đế đều dựa trên cơ sở Thái Nhất Khai Ngộ để tìm hiểu đạo pháp thần thông. Còn Hứa Ứng lại dùng Thái Nhất Bất Diệt chân kinh dung hợp Thái Nhất Khai Ngộ.
Y vận chuyển huyền công, đạo liên, hư không, sinh tử, tâm lực, âm dương, các loại lực lượng hòa làm một thể, không còn gì khác biệt, chợt cảm thấy nguyên thần thân thể chặt chẽ như một, cứ như luyện thành Kim Cương Bất Hoại.
“A Ứng, cuối cùng ngươi cũng khôi phục rồi>’
Quả Chuông bay ra từ trong Như Ý Đại La Thiên của y, vui vẻ nói: “Ta thấy tâm thần ngươi hao tổn nghiêm trọng, thế nên vang lên trong giấc mơ của ngươi, giữ cho tâm thần của ngươi bất diệt.”
Hứa Ứng nói cám ơn: “Giờ ta đã ổn rồi.”
Mấy ngày nay Quả Chuông vẫn luôn tu luyện trong Như Ý Đại La Thiên của y, tiến bộ thần tốc, phát hiện ra tình trạng của y không ổn nên mới vào bảo vệ trong lúc y ngủ mê.
“Đúng rồi, A Ứng, lúc ngươi mê man ta phát hiện ra trong khu vực Hi Di của ngươi lấp lánh ánh bảo vật...”
Quả Chuông mới nói đến đây, đột nhiên thấy Hứa Ứng ho khan một cái, Quả Chuông lập tức im lặng.
Bên ngoài vang lên giọng nói của Nam Tử Ngôn, vui mừng nói: “Hứa công tử, cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi! Lần này ngươi mê man tận bốn ngày đấy!”
Hứa Ứng kinh ngạc, y tốn gần hai tháng mới đưa được đế quan của Tử Vi Hậu Chủ từ trong đế lăng ra ngoài, lần này lại mê man bốn ngày mới chậm rãi tỉnh lại. Lần này vào đế lăng đúng là không dễ dàng gì.
Nam Tử Ngôn bước tới, quan sát y từ trên xuống dưới, xem xem y có bị thương chỗ nào không. Hứa Ứng lắc đầu nói: “Ta không sao, vốn dĩ chỉ hao tổn quá mức, nhưng nghỉ ngơi đến giờ đã không còn vấn đề gì.”
Nam Tử Ngôn thở phào một tiếng. Hứa Ứng hỏi: “Ai Đế mở đế quan ra chưa?’
Nam Tử Ngôn lắc đầu nói: “Đế quan mà ngươi mang ra quá hung ác, trên đó còn có đủ loại phong ấn. Bệ hạ chỉ là một luồng tinh hồn, không cách nào mở được. Vẫn phải nhờ ngươi đến đó một chuyến.”
Hứa Ứng xốc lại tinh thần, theo hắn đi tới, Quả Chuông thấy vậy vội vàng bay về Như Ý Đại La Thiên của Hứa Ứng, tiếp tục tu hành, thầm nghĩ: “Bảo bối trong khu vực Hi Di của Hứa Ứng có vẻ rất lợi hại...”
Hứa Ứng đi tới bên ngoài Càn Sơn đế lăng, chỉ thấy Tử Vi Hậu Chủ vẫn đang đứng canh tại đó, mọi người xung quanh cũng không dám tới gần. Vì hung khí từ trong đế quan tỏa ra thật quá dữ tợn, chỉ hơi tiếp cận thôi là phá tan thần thức của bọn họ, khiến thần thức của họ rối loạn!