Trên đỉnh đầu Hứa Ứng, một người bước ra từ hư không, áo bào đen phần phật, tựa như đêm tối đè xuống. Chí bảo Thiên Đạo Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh phát ra một tiếng coong, bị chưởng của hắn đánh lõm nắp đỉnh, bay ngược về phía sau, không biết tung tích!
Sau lưng người kia hiện lên tám cánh cửa cực kỳ mỹ lệ, sừng sững trong hư không, trên cửa có phù văn Tiên đạo kỳ dị, cấu tạo bằng chữ Triện, cực kỳ phức tạp.
Từng cánh cửa ầm ầm mở ra, trong cửa tiên lực ngập trời!
Chưởng lực của nam nhân áo đen chỉ trong khoảnh khắc đã tăng gấp tám lần, ép tới từ trên không trung!
Lần này nếu không phải Hứa Ứng cảm nhận được uy hiếp từ vong dữ dội, y đã chẳng để ba tên vướng bận thiên địa tự nhiên Hoang Thương Ai ra tay.
Chưởng lực cực kỳ khủng khiếp kia không chỉ đánh bay Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh của y, thậm chí đè ép khiến đạo tràng Thiên đạo biến hình, từng phù văn Thiên đạo đùng đùng vỡ nát.
Chưởng lực của hai người va chạm, thân hình Hứa Ứng ngã thẳng về phía sau, bay xa hơn mười dặm mới ổn định lại được, lục đại động thiên bộc phát rực rỡ, tiếp đó sau lưng hiện ra cửu thiên thập địa, chín tầng trời treo cao nghênh tiếp chưởng lực thứ hai của nam nhân áo đen.
Thiên địa Tổ Đình vốn đã không ổn định, chưởng lực của hai người va chạm lần nữa, lập tức xé rách không gian xung quanh, địa thủy hỏa phong phun trào, quét ngang bốn phía.
Thân hình cả hai tách ra, nam nhân áo đen lại tấn công tới, Hứa Ứng đón một chưởng, khí huyết xao động.
Nam nhân áo đen kia đột nhiên ngừng dây dưa, bay lên không trung, bồng bềnh đi xa, cười ha hả nói: “Ưng khuyển đệ nhất Tiên Đình Hứa Thiên Tôn chẳng qua cũng chỉ có vậy thôi, coi như Hách Khai Dương ta đã lĩnh giáo!”
Nói xong hắn biến mất.
Sắc mặt Hứa Ứng âm trầm bất định, không truy sát.
Đột nhiên bè tiên trên không trung dừng lại, biến mất không còn tăm hơi. Một lúc lâu sau bè tiên xuất hiện trước mặt Hách Khai Dương, ngăn hắn lại.
Ảnh Thủ Sát - Hách Khai Dương thầm giật mình, dừng chân, thản nhiên nói: “Tiểu Hi Tiên ngăn cản tại hạ có chuyện gì?”
Tiểu Hi Tiên thanh tú động lòng người đứng trên bè tiên, váy đỏ phất phới phía sau: “Ta có một chuyện không hiểu, Hách đương gia đứng đầu Tứ Sát, vì sao vừa rồi không trực tiếp diệt trừ phản tặc Hứa Ứng, ngược lại bỏ đi?”
Hách Khai Dương nói: “Hắn ngăn được một đòn mà ta chuẩn bị đã lâu, ta không thể giết chết hắn thì tiếp theo có công kích bao nhiêu chiêu đi nữa cũng không chắc mình có thể giết được hắn. Dứt khoát bỏ đi còn giữ được chút thể diện.”
Tiểu Hi Tiên khẽ gật đầu nói: “Hóa ra là thế.”
Hách Khai Dương đang định cất bước đi khỏi thì đột nhiên dừng lại, quay đầu sang nói: “Ta cũng có một chuyện không hiểu. Tiểu Hỉ Tiên nói cho tại hạ biết con đường mà Hứa Ứng đi qua nhưng bản thân lại không xuất thủ. Ngươi thâm tàng bất lộ, theo lý mà nói cho dù không bắt được hắn cũng có thể thoải mái trốn thoát?”
Tiểu Hỉ Tiên đột nhiên cảm nhận được một luồng sát ý, lập tức biến mất, cười khà khà nói: “Nếu ta muốn ra tay, nhất định phải nắm chắc hoàn toàn mới được. Ta sẽ không cho hắn cơ hội chạy thoát...”
Hách Khai Dương kinh ngạc nhìn cô một cái rồi xoay người bỏ đi.
Tiểu Hỉ Tiên hạ giọng nói: “Vì cơ hội lần này, ta còn phải chờ một chút. Phía trước ta đã bố trí vài tình nhân cũ đang chờ ngươi... Hứa Ứng! Lần này ngươi đừng hòng thoát được!”
Hứa Ứng và Thương Thiên Đế Quân bầu bạn tiếp tục đi về phía Tổ Đình Thiên đạo.
Hứa Ứng không biết Tổ Thần ở đâu nhưng Thương Thiên Đế Quân là tổ tông của vạn thần, đương nhiên biết phương vị Tổ Thần.
Thương Thiên Đế Quân đột nhiên mỉm cười nói: “Hứa đạo hữu, lần này lại có người cản ở đằng trước, chắc chắn là Tiên giới phái tới giết ta!”
Hắn đang định bước đến, lại nghe xa xa có tiếng quát lớn: “Đạo sĩ thối, không muốn chết thì cút ngay!”
"Đạo sĩ thối..."
Thương Thiên Đế Quân tính cách rất tốt, lùi lại phía sau, giọng nói mang vẻ không cam lòng: “Hứa đạo hữu, tìm ngươi đấy!”
Hứa Ứng đi tới, chỉ thấy nhóm tán nhân Tiên giới này có hơi khác.
Tu vi của những tiên nhân này cao hơn nhóm đầu tiên và nhóm thứ hai nhiều, khí tức hùng hồn hơn, tiên khí nhiều hơn hai nhóm tiên nhân kia, y phục cũng càng chỉnh tề.
Nhất là hai vị tán nhân cầm đầu, chưa nói tu vi ra sao, khí phách đã cao hơn những tán nhân khác nhiều, vừa nhìn là biết chắc chắn ngồi trên ghế cao lâu ngày, ắt hẳn từng làm quan trong Tiên Đình.
Trên bè tiên, Tiểu Hỉ Tiên nhìn cảnh tượng bên dưới, hạ giọng nói: “Ngửi thấy mùi thịt tươi, chạy tới đầu tiên chắc chắn là dã thú từng nếm vị thịt. Chỉ có những tán nhân từng làm quan trên Tiên Đình mới càng để tâm tới chuyện trở lại làm quan, còn cấp thiết hơn những người khác!”