Cô đi theo thiếu niên kia đi tới trước sơn trại của thổ phỉ, thiếu niên kia dẫn cô tới sơn trại, một lúc lâu sau lưu lại thi thể đầy đất.
Thiếu niên kia từ biệt cô, đi vào trong tuyết lớn. Cô vẫn bám theo thiếu niên kia, giẫm lên tuyết đọng tới ngang eo, khó nhọc cất bước, không nói một lời đi theo hắn.
Thiếu niên quay đầu lại nhìn cô, không đuổi cô đi.
Cô cứ bám theo như vậy, mãi tới khi hắn vang danh thiên hạ.
Trên người cô là máu tươi của người thân, nhuộm đỏ cả y phục, từ đó trở đi cô luôn thích mặc đồ đỏ.
Hỉ Duyệt vốn là cái tên là thiếu niên kia thuận miệng đặt cho cô, hi vọng cô không khóc lóc, hi vọng cô có thể thoát khỏi bi thương, hi vọng cô có thể vui vẻ.
Lúc này, ngay lúc Tiểu Hỉ Tiên sắp đánh chết Hứa Ứng, y lại đột nhiên hô to cái tên này, sao không khiến tâm thần cô đại loạn?
Ấn này của cô không cách nào giáng xuống, Hứa Ứng nhân cơ hội nhảy ra khỏi vực sâu táng đạo, đỉnh đầu có luồng khí xanh bay lên, Nhất Khí Hóa Tam Thanh, ba Hứa Ứng cùng nhau đánh về phía Tiểu Hỉ Tiên!
Ba Hứa Ứng này là Lệ Bạo Ngược, ba chưởng liên tục đánh Tiểu Hỉ Tiên khóe miệng rỉ máu, cuối cùng cũng tỉnh lại khỏi hồi ức.
Cô gái cắn răng, thấy ba Hứa Ứng chém tới tứ đại pháp bảo sau lưng tứ đại pháp bảo lung lay sắp đổ, cô vội vàng phát động bè tiên xé gió bay đi, tức giận nói: “Hứa Ứng lão tặc, lần sau ta sẽ tuyệt đối không lưu thủ, thề phải phải giết ngươi!”
Ba Hứa Ứng không đuổi kịp dồn dập bay về, hạ xuống bên cạnh Hứa Ứng.
Hứa Ứng trợn mắt nhìn, ba Hứa Ứng kia lại không thèm để ý.
Hứa Lệ Ứng quát: “Nhìn cái gì mà nhìn? Chúng ta cũng là ngươi, chúng ta thừa cơ đả thương cô ta cũng là suy nghĩ của ngươi!”
Hứa Ứng khẽ động tâm niệm, ba Hứa Ứng hóa thành ba luồng nguyên khí Thái Thanh, Ngọc Thanh và Thượng Thanh, trở lại cơ thể Hứa Ứng.
Hứa Ứng cảm nhận suy nghĩ, thầm than: “Ám toán Hỉ Duyệt, định cướp lại tứ đại pháp bảo, quả nhiên là suy nghĩ của ta. Ta đúng là quá hèn hạ.’
Tinh thần y cực kỳ phấn chấn, hoàn toàn không có vẻ đau khổ hay tự trách.
Đúng là y nhớ ra tên của cô gái áo đỏ, nhưng không nhớ được gì thêm, không biết đã từng trải qua chuyện gì cùng Hỉ Duyệt.
Hỉ Duyệt khống chế bè tiên bỏ chạy, rời khỏi hoang mạc phía bắc Tổ Đình, quay đầu nhìn lại không thấy Hứa Ứng đuổi theo, lúc này mới thở phào một tiếng.
Cô dừng lại chữa trị thương thế, xé rách y phục, lấy từ trong khu vực Hi Di ra từng bình thuốc, đổ các loại tiên đan trong đó ra, ngửa đầu nuốt vào; lại lấy vài cọng tiên dược ra, hái lá cây hoặc rễ cây, cho vào miệng hoặc bôi lên vết thương.
Hỉ Duyệt có bè tiên, độc chiếm chén cơm Thiên Hà, tiên nhân nào muốn hạ giới, thậm chí đưa người từ thế gian lên là phải nhờ cô đưa qua lại giữa tiên phàm.
Đương nhiên cô cũng giở công phu sư tử ngoạm, đòi tiên đan, tiên dược, công pháp, thần thông, tiên khí, bảo vật của khách vượt biên. Mấy năm nay tích lũy được tài sản khá khả quan.
Tiên dược mà cô bôi lên vết thương có vài loại còn là trân phẩm trong trân phẩm, chỉ có phủ của Tiên Vương Tiên Quân mới có môt hai gốc, còn ở chỗ cô lại có rất nhiều. Những thuốc trị thương này có công hiệu khác biệt, thậm chí có thể chữa trị cả đạo tượng ẩn trong vết thương, cực kỳ bất phàm!
Vừa rồi ba Hứa Ứng đả thương cô lần lượt là tính cách Lệ Bạo Ngược của Hứa Ứng, nhân lúc tâm thần cô chấn động, đánh trọng thương cô, thiếu chút nữa còn giết chết.
Hỉ Duyệt ngăn chặn thương thế, ngồi trên bè tiên, hai chân rủ xuống, bè tiên trôi dạt trên không trung, tấm váy đỏ bồng bềnh sau lưng, vươn khỏi bè tiên, lắc lư theo làn gió.
“Bản lĩnh của lão tặc tương tự như ta, có lẽ bản lĩnh của hắn dựa vào ngũ đại pháp bảo phía sau, do ngũ đại pháp bảo tạo thành năm cảnh giới bên ngoài. Ta cũng như vậy.”
Hỉ Duyệt ánh mắt nhấp nháy, hạ giọng nói: “Lần này ba hóa thân của hắn đánh lén ta, suýt nữa tháo mất tứ đại pháp bảo. Nói cách khác nhược điểm của hắn cũng giống như ta. Ta tháo ngũ đại pháp bảo của hắn rồi, giết chết hắn cũng rất đơn giản.”
Thương thế của cô ổn định dần.
Lúc này, cách đó không xa lại có một thần khí bổ thiên bay lên, đạo văn như rồng uốn lượn bên ngoài thần khí, đạo quang từ trong thần khí chiếu ra, dần dần nối liền với ánh sáng mà những thần khí bổ thiên khác tỏa ra.
Một người áo trắng nho nhã từ từ bay lên, quan sát thần khí kia, xem xét tình hình vận hành.
Hỉ Duyệt thấy người áo trắng kia là thầm giật mình, đang định tránh né, đột nhiên người áo trắng quay đầu lại, khiến cô không kịp né tránh.
Cô dứt khoát không nấp nữa, hạ giọng nói: “Thằng nhóc thối.”