Tiểu Thiên Tôn gật đầu liên tục.
Nơi này ngoài mảnh vỡ tiên khí ra còn có một số vách đá và đỉnh đồng, khắc họa một số công pháp tàn khuyết.
Hứa Ứng đi tới trước một vách đá, dừng chân quan sát, thử điều động nguyên khí dựa theo công pháp tàn khuyết trên vách đá, lại phát hiện có thể sử dụng thật.
Có điều công pháp có thiếu thốn, vận hành công pháp cực kỳ nguy hiểm, lúc nào cũng có thể tẩu hỏa nhập ma.
Bên cạnh những vách đá này cũng có từng dãy giá sách, thư tịch trên giá sách là Tiểu Thiên Tôn thử nghiệm bổ sung những công pháp này.
Hứa Ứng nhìn qua từng dãy vách đá, thầm nghĩ bốn vạn năm qua Tiểu Thiên Tôn ở đây thử nghiệm khôi phục hệ thống đạo pháp thần thông của Tổ Đình.
Đột nhiên Hứa Ứng nhớ tới một chuyện, hỏi: “Ngươi kiếm được Cửu Chuyển Huyền Công ở đâu?”
Môn công pháp này cực kỳ lợi hại, quyết chiến với hai đại Tiên Vương, khiến với đại Tiên Vương không thể không tránh lui. Nếu không phải huyền công của Tiểu Thiên Tôn còn có sơ hở thiếu sót, có lẽ bên chết không phải Tiểu Thiên Tôn mà là hai đại Tiên Vương.
“Ta nhận được Cửu Chuyển Huyền Công trên vách đá này.”
Tiểu Thiên Tôn dẫn y tới trước vách đá có khắc Cửu Chuyển Huyền Công rồi nói: “Nhưng môn công pháp thời cổ đại này đã thất lạc quá nhiều bộ phận, ta chỉ có thể miễn cưỡng suy tính tới tầng thứ bảy.”
Hứa Ứng quan sát công pháp tàn khuyết trên vách đá, đây là pháp môn nhục thân thành thánh, nhưng pháp môn trên vách đá khuyết thiếu quá nhiều, dẫn tới việc tu luyện cực kỳ nguy hiểm.
Hứa Ứng quan sát một lần là biết phương pháp của nó.
Môn công pháp lựa chọn là nguyên khí trong người dựng tiểu thiên địa nghịch chuyển tiên thiên, tầng thứ nhất cực kỳ đơn giản, là ngưỡng cửa thô sơ giản lược, chỉ có đại cương.
Tầng thứ hai là gia tăng thêm nhiều nhánh trong đại chu thiên.
Tầng thứ ba lại thêm nhiều chi tiết nữa.
Tầng thứ tư dựa trên những phân nhánh trước để diễn hóa đạo văn.
Tầng thứ năm là diễn hóa tới mức chi tiết.
Tầng thứ sáu là đạo văn chuyển biến thành đạo liên.
Tầng thứ bảy là đạo liên chi tiết hơn.
Tầng thứ tám đại chu thiên hóa thành đạo tràng. Luyện thành đạo tràng thì tiểu thiên địa trong cơ thể không khác gì thiên địa thật sự, từ đó đạt tới nghịch chuyển tiên thiên, biến hậu thiên thành tiên thiên, nguyên thần trở thành tiên thiên thần thành.
Tầng thứ chín, là pháp môn đạo tràng hóa thành La Thiên.
Nhưng phần về tầng thứ tám và thứ chín chỉ nói phần hiệu quả tu luyện, không ghi lại công pháp thật sự.
Cửu Chuyển Huyền Công này thiếu thốn quá nhiều, lại đi theo lối dựng tiểu thiên địa nghịch chuyển tiên thiên, dẫn tới tầng thứ nhất cực kỳ quan trọng, có chút sơ hở thì sau này sơ hở sẽ càng ngày càng nhiều, càng lúc càng lớn.
Có lẽ Tiểu Thiên Tôn phạm sai lầm khi tu luyện tầng thứ nhất tầng thứ hai, dẫn tới trong công pháp có sơ hở, lên đến tầng thứ bảy thì sơ hở bị khuếch đại vô số lần, dẫn tới bị hai đại Tiên Vương nhìn ra, bản thân chiến tử.
Trước vách đá Cửu Chuyển Huyền Công cũng có rất nhiều giá sách. Hứa Ứng cầm một quyển sách lên xem thử, chỉ thấy trong sách là Tiểu Thiên Tôn kiểm tra rất nhiều tư liệu, tiến hành hoàn thiện đạo văn.
Đạo văn tu luyện thời cổ đại tương tự như phù văn Tiên đạo, đều là cách thức ghi chép thiên địa đại đạo.
Hứa Ứng dứt khoát đứng bên giá sách, lật xem từng quyển sách một, đọc hết từng quyển sách trích dẫn mà Tiểu Thiên Tôn để lại.
Y vốn không giỏi đọc sách, nhất là sách vở khô khan, đọc vài câu là mệt mỏi rã rời. Tiểu Thiên Tôn lại là loại khô khan, đương nhiên không thể viết thư tịch luận chứng Cửu Chuyển Huyền Công thú vị được.
Hứa Ứng cố gắng đọc bằng hết sách vở trên giá, sau đó trầm ngâm trong chốc lát rồi nói: “Khi giải trừ phong ấn vùng đất Đạo Khải khiến thiên địa đại đạo nơi đó khôi phục ta đã nhận được rất nhiều cảm ngộ về thiên địa đại đạo. Trong số đạo văn mà ngươi viết có một số không giống với ta biết. Ta đính chính lại cho ngươi xem.”
Y khôi phục thiên địa đại đạo của vùng đất Đạo Khải, thu hoạch rất nhiều, những đạo văn mà Tiểu Thiên Tôn bù đắp lại khiến y thấy có thiếu sót.
Hứa Ứng nâng bút, sửa đổi đạo văn sai lầm, không bao lâu sau đã chỉnh lý Cửu Chuyển Huyền Công tới tầng thứ bảy. Trên vách đá huyền công tầng tám tầng chín chỉ có ý tưởng không có công pháp, Hứa Ứng viết tới tầng bảy, đang định ngừng bút đột nhiên trong đầu lóe sáng, tiện tay viết mạch suy nghĩ về môn công pháp này.
Y viết thoải mái lâm ly, lĩnh ngộ đối với thiên địa đại đạo của vùng đất Đạo Khải cũng càng lúc càng sâu, bất giác tiến vào một trạng thái hết sức kỳ diệu.
Chỉ thấy quanh người y có đạo văn lan tràn bất tri bất giác tràn ngập thiên địa không trọn vẹn này, từng vệt đạo văn lơ lửng trên không trung, chậm rãi bồng bềnh hư ánh hào quang, không hề tiêu tan.