"
Cái cằm của hóa thân Hỏa Đức vỡ vụn, Hứa Ứng lượn quanh người hắn, thức thứ ba Đảo Hải, thức thứ tư Chàng Sơn, thức thứ năm Đạo Chùy, thức thứ sáu Thiên Dẫn, thức thứ bảy Tru Thần, thức thứ tám Quy Đạo.
Chỉ trong khoảnh khắc đã lượn quanh người hắn thi triển một lượt!
Thân thể khổng lồ của hóa thân Hỏa Đức lảo đảo không ngừng, toàn thân dồn dập nổ tung!
Hứa Ứng hạ xuống đất, thân hình xoay tròn, thi triển thức thứ chín trong Chiến Thần Bát Pháp, Phá Thiên Thức. Thân thể cực kỳ khổng lồ của hóa thân Hỏa Đức lập tức bị xé rách từ chính giữa, khó mà duy trì tiếp, toàn bộ nổ tung, hóa thành Tam Muội chân hỏa hừng hực chảy vào trong Hỗn Thiên đỉnh.
Bước chân Hứa Ứng không hề ngừng lại, tiếp tục đánh về phía hóa thân Thủy Đức, một thức Bỉ Ngạn đánh xuyên bàn tay và trái tim hóa thân Thủy Đức, cứ như mở thời không tới Bỉ Ngạn!
Phi Thăng!
Thúc thứ mười một nở rộ trong lòng bàn tay y, tinh khí võ đạo mãnh liệt hất bay thân hình khổng lồ của hóa thân Thủy Đức lên không trung, khiến bầu trời nổ tung, hóa thành Tam Muội thần thủy cuồn cuộn rơi xuống, cũng bị hút vào Hỗn Thiên đỉnh!
Hứa Ứng bịch một tiếng rơi xuống đất, thản nhiên nói: “Không còn pháp lực, các ngươi chết càng nhanh.”
Tượng Phật bằng sắt ỷ vào thân hình thấp bé linh động, lại được rèn bằng sắt, mười mấy chiêu đã đánh ngã Hỏa Long Thượng Nhân và Hàn Trạch Khang, đánh đập hai thầy trò túi bụi.
Đột nhiên Hứa Ứng đi tới, giẫm chân lên người nó, bụp một tiếng, giẫm cục sắt này thành đống bùn nhão!
Tượng Phật bằng sắt bị hủy, trong cánh cửa giữa hai bức tượng Phật khổng lồ bỗng vang lên tiếng hừ lạnh không nặng không nhẹ, nhưng lại như quả chùy sắt giáng mạnh vào đạo tâm Hứa Ứng, khiến khí huyết Hứa Ứng sôi trào.
Một luồng sát ý mãnh liệt đánh tới, lẳng lặng bao phủ ba người Hứa Ứng, Hỏa Long Thượng Nhân và Hàn Trạch Khang.
Trong khe hở của cánh cửa, một luồng thiên địa đại đạo không thuộc về thời đại này tuôn trào, ăn mòn đám người!
Ba người như rơi vào hầm băng, không khỏi rùng mình một cái.
Tu vi của ba người bị tượng phật xung quanh trấn áp, hoàn toàn không có sức chống cự với loại ăn mòn này!
Mắt thấy cả ba sắp bị đại đạo dị chủng ô nhiễm, Hứa Ứng giọng điệu thành khẩn nói: “Vị đạo huynh bị nhốt ở đây, tuy không biết vì sao ngươi bị chư phật trấn áp, nhưng có thể thấy chúng ta đồng bệnh tương liên. Ta cũng bị người ta trấn áp hơn bốn vạn năm, có lẽ ngươi còn bị lâu hơn ta. Ta biết cảm giác khổ sờ đè nén khi bị trấn áp như vậy!”
Khí tức trong cánh cửa thu liễm lại.
Hứa Ứng đi tới trước cánh cửa, giơ tay lên khẽ vuốt ve cánh cửa nói: “Nhiều năm qua ta sống không bằng chết, chắc ngươi cũng vậy. Nhưng ta còn không biết kẻ thù của mình là ai.”
Sau cánh cửa nghiệp hỏa, vị Cổ Phật kia thở dài u oán nói: “Hóa ra ngươi cũng có thân thế thê thảm như vậy...”
Hứa Ứng viết liền mười sáu chữ phù văn phong ấn “Thụ mệnh vu thiên, thử sinh vĩnh trấn; linh ngữ tù khốn, phong cấm hữu ngữ” lên trên cánh cửa rồi đi về phía những bức tượng đá kia nói: “Đúng vậy. Đạo huynh, ngươi có thân thế ra sao? Có thể cho ta biết không?”
Hắn thấy hương khói mà Hàn Trạch Khang thắp dưới tượng Phật bằng đá thật quá bé nhỏ, không khỏi lắc đầu, lấy ra một nén hương to bằng cánh tay, châm hương rồi cắm trước tượng Phật.
Sau cánh cửa, Cổ Phật đang ngồi giữa nghiệt hỏa chịu dày vò miệng lẩm bẩm: “Bọn chúng tu luyện phật pháp, thành Phật, ta cũng tu phật pháp, thành Phật. Bọn chúng lại nói pháp môn của ta không đúng, là Tà Phật, nói ta làm nhiều việc ác. Nhưng ta cũng là Phật... Ngươi làm gì đấy?”
Hắn đột nhiên cảm giác được có gì đó không đúng, dường như phong ấn bản thân càng vững chắc hơn trước!
Lúc trước chư phật lưu lại phong ấn, năm tháng đã làm hao mòn, trở nên lơi lỏng, không như quá khứ.
Còn bây giờ bên ngoài lớp phong ấn này dường như lại có thêm mấy tầng phong ấn!
Hứa Ứng lại đốt một nén hương lớn, cắm phía trước một bức tượng Phật khác rồi nói: “Đạo huynh, ngươi nói tiếp đi, ta vẫn đang nghe.”
“Tên khốn kiếp nhà ngươi...”
Giọng nói của Cổ Phật càng ngày càng nhỏ, tức giận nói: “Nếu ta thoát ra được, ngươi sẽ chết...”
Hứa Ứng tiếp tục lấy ra từng nén hương lớn như cánh tay, châm từng nén một trước mặt từng bức tượng Phật bằng đá, đợi tới khi tất cả tượng đá đều nhận hương y mới ngừng.
“Nếu còn thời gian, chắc chắn ta sẽ dời Đại Lôi âm tự về đây, cứ cách một thời gian lại đến đổi hương cho ngươi.” Hứa Ứng sắc mặt hung ác nói.
Hỏa Long Thượng Nhân và Hàn Trạch Khang quay sang nhìn nhau.
“Tuyệt đối không được đắc đội với Hứa công tử, rõ ràng hắn là loại thù thù dai nhớ lâu.” Hỏa Long Thượng Nhân nói nhỏ.
Hàn Trạch Khang vội vội vàng vàng gật đầu.
"