Hứa Ứng nhìn về phía ngũ đại đế lăng khác, cười nói: “Đạo huynh, ta có thể giúp ngươi mở năm tòa đế lăng khác, chúng ta vẫn chia ba bảy, ta ba ngươi bảy!”
Tử Vi Hậu Chủ cười lạnh một tiếng: “Dựa vào thực lực của ta hiện giờ có thể mở phong ấn đế lăng dễ như trở bàn tay, sao phải chia chác với ngươi? Hứa ái khanh, ngươi có thể đi được rồi! Tử Ngôn, thay ta tiễn khách!”
Hứa Ứng nói: “Một thành! Ta chỉ cầm một thành thôi nhé?”
Tử Vi Hậu Chủ xua tay, ra hiệu cho Nam Tử Ngôn tiễn khách.
Nam Tử Ngôn vội vàng nói: “Hứa công tử, mời sang bên này!”
Hắn tế tiên thuyền của mình lên, Hứa Ứng cười ha hả nói: “Tử Ngôn, thế này thật thiếu phóng khoáng! Chỗ ta có đế liễn, vật cưỡi của Tiên Đế đấy!”
Y cực kỳ hứng thú tế đế liễn lên, quả nhiên là bảo vật. Chỉ thấy đế liễn này được tế lên là tỏa hào quang rực rỡ, hào quang lấp lánh, tạo thành mây ngũ sắc, ẩn chứa đạo văn bên trong, tạo thành trận thế phòng ngự.
Mây ngũ sắc nâng đế liễn, lúc phi hành tỏa sáng lung linh, như cầu vồng xẹt qua bầu trời, không khác nào xe kéo chạy trên cầu vồng.
Lọng che trên bảo liễn như bầu trời xanh, ánh sáng trên trời trong trẻo, cùng một bầu trời với bên ngoài. Nếu có tập kích có thể trốn thoát qua lọng che.
Xung quanh đế liễn treo đầu bảo thạch chuỗi ngọc, từng viên đều được chế tạo tỉ mỉ, khi bị kẻ địch tấn công sẽ tự động kích hoạt, tạo thành phòng ngự.
Nhưng đế liễn này phải có bốn con dị thú kéo xe mới thể hiện được phong thái. Đáng tiếc trong đế lăng tuy có dị thú nhưng đã bị giết chết từ lâu, chôn cùng Ai Đế.
Nam Tử Ngôn thấy cỗ xe phi phàm, không khỏi kích động, cùng Hứa Ứng leo lên đế liễn.
Đế liễn này là xe ngựa của Tiên Đế, ngồi trên đó quả nhiên uy phong lẫm liệt.
Nam Tử Ngôn nói: “Chúng ta không có thú kéo xe.”
“Cái này đơn giản.’
Hứa Ứng tiện tay phát động thần thông, hóa thành bốn con thần long thần tuấn dị thường, kéo đế liễn xé gió bay đi!
Tiếng hò hét của hai người từ xa vọng lại, Tử Vi Hậu Chủ sắc mặt âm trầm, vẫy tay, vài cô bé vội vàng nâng giấy bút tới.
Tử Vi Hậu Chủ nâng bút viết liền mười tám chữ Chính lên phía sau tên Nam Tử Ngôn bấy giờ mới tạm nguôi nỗi bực dọc, cười nói: “Hai thằng nhóc này nổi tính khí trẻ con rồi, lại còn dùng thần thông hóa rồng kéo đế liễn, chẳng phải vẽ vời cho thêm chuyện à? Có năng lực này cứ dùng thần thông mà đi còn hơn.”
Đế liễn chở Hứa Ứng và Nam Tử Ngôn lao ra khỏi thác nước tử khí, trở lại Tử Vi tàn cảnh. Nam Tử Ngôn đang định quay về lại thấy trên trời sấm sét dày đặc, trên không trung của Hỗn Nguyên cung có người đang độ kiếp!
Kiếp vân kia rộng lớn vô biên, quy mô cực kỳ khổng lồ, uy lực của Thiên kiếp cũng cường đại không gì sánh được, từng luồng sấm sét giáng xuống, chiếu sáng cả thiên địa, mang theo đạo vận khó hiểu, oanh kích xuống!
“Tiểu Thiên Tôn đang độ kiếp!” Nam Tử Ngôn kinh ngạc nói.
Hứa Ứng đứng trên đế liễn, đi tới trước mũi cỗ xe, ngóng nhìn tình cảnh Tiểu Thiên Tôn độ kiếp. Chỉ thấy văn sĩ áo trắng tắm trong Thiên lôi, tuy uy lực của lôi kiếp lần này cường đại hơn lôi kiếp bình thường không biết bao nhiêu lần nhưng với hắn lại như làn gió xuân ấm áp, tiếp lấy lôi kiếp, rèn luyện thân thể nguyên thần.
Nam Tử Ngôn nhìn qua Hứa Ứng, nói: “Hứa Thiên Tôn, ngươi là sư phụ của Tiểu Thiên Tôn, năm xưa là ngươi đưa ra kế hoạch bổ thiên. Ta nghe Tiểu Thiên Tôn nói cũng là ngươi giúp ngươi bù đắp những mảnh vỡ pháp bảo và công pháp tàn thiên, ngươi mới là lãnh tụ mới cho Tổ Đình. Bây giờ Tiểu Thiên Tôn độ kiếp, cho dù thành tiên thì tu vi thực lực cũng kém hơn ngươi. Vì sao ngươi không đứng lên làm lãnh tụ Tổ Đình?’
Hứa Ứng nhìn thoáng qua Tiểu Thiên Tôn, trong đầu bất giác nhớ lại tình cảnh thiếu niên này sờ soạng lần mò bám theo mình, mỉm cười nói: “Tuy kế hoạch bổ thiên là ta nói ra, nhưng hơn bốn vạn năm qua đều là Tiểu Thiên Tôn kiên trì với nó. Tất cả mọi người đều bỏ cuộc, chỉ có hắn vẫn kiên trì. Nếu không có hơn bốn vạn năm cần mẫn của hắn, làm sao lại có ngày hôm nay? Bây giờ hắn mới là lãnh tụ của Tổ Đình, hắn là tinh thần, là biểu tượng của Tổ Đình, không ai đoạt đi được!”
Thiên địa đại đạo của Tổ Đình Tử Vi khôi phục, bù đắp khâu cuối cùng, bây giờ khắp nơi trên Tổ Đình đều có kiếp vân, từng cường giả đang độ kiếp, đột phá chướng ngại cuối cùng từ luyện khí sĩ đến tiên nhân!
Bọn họ khôi phục truyền thống thời cổ, tiên ở nhân gian.
Rất lâu trước kia, Địa Tiên giới bắt nguồn từ đó, vì vậy gọi là Tổ Đình.
Tổ Đình, Tổ Đình của Địa Tiên giới!
Linh Lung thiên tông, tông chủ Viên Công Thông còn chưa độ kiếp xong, đại đệ tử Vu Ưu Trần và sư tỷ Hồ Trác Quân đã lần lượt độ kiếp thành công.