“Hạo Thiên Đế? Hiện hình?”
Hứa Ứng nháy mắt mấy cái, đột nhiên cười ha hả nói: “Ai Đế, bị ngươi nhìn ra rồi? Cũng được, ngươi đã nhìn ra, thế thì trẫm cũng không lừa dối ngươi nữa. Không sai, ta chính là đệ nhất Tiên Đế của Nhân tộc, Hạo Thiên Đế!”
Nam Tử Ngôn vốn đang toát mồ hôi lạnh cho Hứa Ứng, Tử Vi Hậu Chủ nói ra ba chữ Hạo Thiên Đế, hắn không khỏi ngây ngốc nhìn về phía Hứa Ứng, ngóng trông Hứa Ứng phủ nhận.
Nào ngờ Hứa Ứng lại thừa nhận mình là Hạo Thiên Đế, khiến hắn không khỏi ngây dại.
Tử Vi Hậu Chủ ngây ngốc, vẻ mặt nghi ngờ nhìn Hứa Ứng, dò xét: “Ngươi không phản bác à?”
Hứa Ứng ngạo nghễ nói: “Trẫm cần gì phản bác? Trẫm thống lĩnh nhân tộc, thoát khỏi thời đại thống trị của yêu tộc, hoàn toàn xứng đáng là đệ nhất Tiên Đế! Cho dù trẫm bị lũ loạn thần tặc tử các ngươi cướp mất đế vị, cho dù trẫm thân tử đạo tiêu, hình thần câu diệt, trẫm vẫn có thể lật bàn nơi nghịch cảnh, sắp đặt cục diện như vậy! Trẫm sắp đặt được cục diện hoành tráng đến vậy, nếu cứ giấu trong lòng, thế thì còn có ai thưởng thức được?”
Y chắp tay sau lưng đi tới bên cạnh Tử Vi Hậu Chủ nói: “Trẫm chết trong thời kỳ Thái Hạo, khi đó trẫm đã truyền Thái Nhất Thiên Tiên công ra ngoài, trải qua không biết bao nhiêu vạn năm truyền tới Hứa gia, thế là không biết bao nhiêu vạn năm sau trẫm đầu thai thành nhóc họ Hứa.”
Tử Vi Hậu Chủ khẽ nhíu mày.
Hứa Ứng tiếp tục nói: “Trẫm lại cố ý lưu lại tổ pháp lục bí làm thuốc dẫn, sau đó sáng tạo ra pháp môn cảm ngộ thập động thiên, cố ý tiết lộ cho Yêu Tổ, lại cố ý để lại lĩnh ngọ Thúy Nham cho Ai Đế nhà ngươi. Trẫm đã bố trí từ trước, còn các ngươi đều nằm trong ván cờ. Thậm chí ngay cả đám người Thái Thanh, Ngọc Hư, Hư Hoàng đều nằm trong kế hoạch của ta!”
Tử Vi Hậu Chủ nghe đến đó, chân mày càng nhíu chặt hơn.
Trẫm tiếp tục nói: “Trẫm chuyển thế thành Hứa Ứng, sau khi đùa tới chết bản thân, bị hành hạ bốn năm vạn năm, tới kiếp này cuối cùng trẫm không nhịn được nữa. Thế là trẫm tìm lại những gì mình chuẩn bị, đạt được đạo thống của đám người Thái Thanh, Ngọc Hư, Hư Hoàng, luyện thành đại động thiên Tiên giới, được Yêu Tổ tán thành, học được pháp môn cảm ngộ thập động thiên mà trẫm tự lưu lại, lại lấy được Thúy Nham Thạch Khắc.”
Tử Vi Hậu Chủ nghe ra ý tứ của y.
Hứa Ứng tiếp tục nói: “Sau đó trẫm lại tới chỗ ngươi, được Ai Đế nhà ngươi tán thưởng, được ngươi đích thân đưa lại lĩnh ngộ Thúy Nham. Cứ như vậy ta có thể tu thành động thiên Thái Nhất, gọi lại động uyên Thái Nhất!”
Nam Tử Ngôn cả giận nói: “Họ Hứa, không ngờ ngươi là bậc kiêu hùng như vậy, ta nhìn lầm ngươi!”
Tử Vi Hậu Chủ giơ tay ngăn cơn thịnh nộ của hắn lại, cười nói: “Tử Ngôn, hắn đang tự giải thích.”
Hứa Ứng à một tiếng nói: “Hạo Thiên Đế làm việc, sao phải giải thích? Còn phải giải thích tới ai?”
Tử Vi Hậu Chủ nói: “Nếu ngươi là Hạo Thiên Đế, sao ngươi phải lượn vòng vo như vậy? Ngươi cứ trực tiếp truyền lại công pháp của mình năm xưa là được rồi? Sao ngươi phải hướng dẫn từng bước, lợi dụng Đạo Tổ, Yêu Tổ và ta? Ngươi càng lợi dụng nhiều cường giả thì sơ hở càng nhiều!.”
Hứa Ứng mỉm cười nói: “Nói vậy ta không phải Hạo Thiên Đế?”
Tử Vi Hậu Chủ nói: “Ngươi không phải Hạo Thiên Đế.”
Hứa Ứng nói: “Nếu ta không phải Hạo Thiên Đế, thế thì sao vừa rồi Ai Đế lại bảo ta hiện hình?’
Sắc mặt Tử Vi Hậu Chủ lúc xanh lúc đỏ, sắc mặt âm trầm bất định.
Nam Tử Ngôn nhìn mặt mà bắt lời, quát: “Hứa Ứng, hôm nay ngươi chạm tới vẩy rộng, đáng tội chết! Nhưng nể tình ngươi còn chỗ hữu dụng, tạm ghi tội mất đầu lại, tương lai hỏi tội sau!”
Hắn rất được lòng Tử Vi Hậu Chủ, sắc mặt Tử Vi Hậu Chủ hơi khá hơn một chút, nói: “Ngươi không phải Hạo Thiên Đế, thế thì ai mới là Hạo Thiên Đế?”
Hứa Ứng suy nghĩ rồi nói: “Liệu có khả năng này không, trong đây vốn không liên quan tới Hạo Thiên Đế.”
Tử Vi Hậu Chủ cười lạnh nói: “Hạo Thiên Đế là đệ nhất Tiên Đế của nhân tộc, lật đổ trấn áp và thống trị của yêu tộc. Hắn là kỳ tài ngút trời, giải mã Thúy Nham Thạch Khắc, dẫn dắt vô số người tu hành hậu thế! Cho dù hắn bị Thái Hạo Đế lật đổ, ta vẫn tin hắn có thể lật bàn trong nghịch cảnh, bố trí tầng tầng lớp lớp chuẩn bị phía sau, Đông Sơn tái khởi!”
Hứa Ứng kinh ngạc nói: “Ai Đế, ngươi là Tiên Đế thứ sáu, bản lĩnh của ngươi còn cao hơn năm vị Tiên Đế trước. Sao ngươi còn khâm phục Hạo Thiên Đế như vậy?’
Tử Vi Hậu Chủ sắc mặt nghiêm nghị nói: “Tuy bản lĩnh của ta vượt qua bọn họ nhưng ta có thể vượt qua bọn họ là vì ta ra đời muộn. Nếu ta cùng một thời đại với Hạo Thiên Đế, ta sẽ hoàn toàn không có ý đồ gì khác, chỉ có thể cúi đầu dưới trướng hắn xưng thần. Hùng tài vĩ lược đó, ta không thể bằng được.”