Hơn nữa từng sợi xiềng xích cũng như giao long mãng xà, múa lượn quanh đế quan, bảo vệ đế quan.
Những xiềng xích này cực kỳ lợi hại, xung quanh đã có không ít người chết, chắc trong lúc Hứa Ứng mê man, các cao thủ giữ đế lăng thử nghiệm tiếp cận mở đế quan, lại bị xiềng xích này giết chết.
Hứa Ứng đi tới, đứng từ xa té ra từng đạo văn, nối liền với xiềng xích kia, đủ loại đạo văn bay ra, kết nối với bùa chú dán trên đế quan.
Y tới gần, Tử Vi Hậu Chủ cũng đi tới bên cạnh, thần sắc khá căng thẳng.
Hứa Ứng cẩn thận quan sát nóc quan tài, nóc quan tài cũng được chế tạo đặc biệt, mỗi món đều là bảo vật.
“Ai Đế, kẻ giết ngươi đối xử với ngươi cũng không tệ, trong ngoài quan tài đều là bảo vật.”
Hứa Ứng không nhịn được tán thưởng: “Đống đinh cắm trên quan tài đều có uy lực phi phàm, mỗi món đem ra ngoài đều là tiên khí thượng phẩm, thậm chí vượt qua bảo vật Tiên Quân.”
Tử Vi Hậu Chủ ngạo nghễ nói: “Quy cách hạ táng của ta cũng theo quy cách của Tiên Đế. Năm xưa Hạo Hồng Đế nhường ngôi cho ta, ta hạ táng hắn cũng là dựa theo quy cách Đại Đế. Trong đế lăng của hắn chất đầy các loại bảo vật, chưa từng bạc đãi hắn.”
Hứa Ứng cẩn thận từng chút một rút từng cây đinh trên quan tài ra, tiện tay nhét vào khu vực Hi Di của mình.
Tử Vi Hậu Chủ thấy y thành thạo điêu luyện như vậy, không nhịn được nói: “Trong đế lăng của ta chắc chắn có không ít vật bồi táng...”
Hứa Ứng cảnh giác nói: “Ta không động vào chút nào!”
Tử Vi Hậu Chủ thoáng chần chờ, nói: “Ta luyện thành một món pháp bảo, tên là Thái Thương Động Chân Lưu Ly trản, là một cái đèn, ánh đèn có thể chiếu rọi Chư Thiên Vạn Giới, hào quang bắn phá địch nhân, cho dù trốn ở đâu đi nữa, đèn của ta chiếu vào là tìm ra đối phương. Ánh đèn này chiếu tới đâu thì đầu người rơi tới đó, cực kỳ lợi hại. Đèn này đáng lý phải treo bên cạnh quan tài của ta.’
Hứa Ứng suy nghĩ rồi lắc đầu nói: “Ta không để ý, có lẽ lúc bệ hạ bị giết đã bị kẻ khác đoạt mất?”
Tử Vi Hậu Chủ cười nói: “Cũng không đến mức bị người khác đoạt mất, trừ ta ra không ai biết dùng bảo vật này.”
Hứa Ứng nói: “Chắc vẫn ở trong đế lăng.”
Y tháo hết đinh trên quan tài ra, dưới đất không có cái đinh nào, đều ở trong khu vực Hi Di của y.
Hứa Ứng vận sức nâng nắp quan tài lên, hung khí cuồn cuộn tỏa ra ngập trời, chỉ trong thoáng chốc hư không đã đỏ như máu, cứ như cả một vùng biển máu treo trên màn trời, trong biển máu nổi sóng, như có vô số Ma thần trong biển máu cuồn cuộn!
“Thi thể của ta sắp vùng dậy rồi?”
Tử Vi Hậu Chủ giật nảy mình, đang định đi tới, Hứa Ứng vội vàng kéo hắn lại, lắc đầu nói: “Bệ hạ chết oan chết uổng, oán khí tích cóp trong quan tài tạo thành huyết sát. Nếu tới gần sẽ bị huyết sát xung kích, ngay cả nguyên thần cũng bị tách rời. Đợi huyết sát chi khí phun ra xong, chúng ta trở lại xem.”
Tử Vi Hậu Chủ đành dừng lại, dò hỏi: “Hứa ái khanh có vẻ rất quen thuộc với việc mở quan tài?”
Hứa Ứng cười nói: “Thuở nhỏ ta thích đọc sách, thấy trong sách.”
Tử Vi Hậu Chủ cười nói: “Ta còn tưởng ngươi là chuyên gia trong nghề.”
Hứa Ứng thấy huyết sát chi khí bay hết, bèn đi tới bên cạnh quan tài. Chỉ thấy bên trong quan tài là một vị Đại Đế đầu đội đế quan, người mặc đế bào, dung mạo uy nghiêm, nhưng đúng là không giống Tử Vi Hậu Chủ.
Tử Vi Hậu Chủ trong quan tài tướng mạo đường đường, nhưng không có tướng rồng gì cả. Tử Vi Hậu Chủ lại bị người ta vẽ thành giống rồng hơn giống người.
Nhưng Tử Vi Hậu Chủ trong quan tài bị cắt đứt cổ, chỗ tim có cái lỗ lớn, mi tâm cũng bị thứ gì đó xuyên qua.
Ngoài ra trên người hắn còn mấy chục đạo tượng lớn lớn nhỏ nhỏ, cho dù chết không bao lâu nhưng trong đạo tượng vẫn loáng thoáng hào quang.
Hứa Ứng tiện tay nhét vách quan tài vào khu vực Hi Di của mình, nhìn Tử Vi Hậu Chủ trong quan tài, chỉ thấy hai mắt thi thể mở trừng trừng, chết không nhắm mắt. Y không nhịn được nói: “Bệ hạ, ngươi không phải chủ động thoái vị, ngươi bị người ta giết chết!”
Tử Vi Hậu Chủ nói: “Nói bậy, rõ ràng là ta nhường ngôi, thọ tận chết già.”
Hứa Ứng nói: “Rõ ràng nguyên nhân cái chết của ngươi là cái lỗ trên mi tâm!”
Tử Vi Hậu Chủ nghiêm mặt nói: “Sai rồi! Chí bảo này xuyên qua đầu ta xong, ta vẫn không chết. Cho nên ta chết là vì đầu óc xói mòn quá nhiều, chìm vào hôn mê, chứ không phải bị giết. Sau khi ta hôn mê là thọ tận chết già.”
Hứa Ứng cả giận nói: “Cổ của ngươi cũng bị chém đứt, đầu rơi cả ra rồi còn không phải bị người khác giết chết?”
Tử Vi Hậu Chủ tranh luận: “Lúc đầu ta bị chặt xong còn chưa chết. Cái chết của ta là vì sau khi đầu bị chặt, trên não thiếu máu, không phải bị người ta giết chết.”