Hắn mỉm cười, thản nhiên nói: “Mà trong Càn Sơn này tính cả ta thì chôn tới sáu vị Đại Đế như vậy.”
Hứa Ứng dò xét: “Ý đạo huynh là?”
Tử Vi Hậu Chủ nói: “Mở phong ấn Tiên giới, mời thi thể lục đế, khôi phục thiên địa đại đạo!”
Hứa Ứng biến sắc, lắc đầu nói: “Có lẽ bệ hạ mời nhầm người rồi, phong ấn của bản thân ta còn chưa phá giải. Phong ấn của ta chỉ là của Đế Quân mà còn khó phá giải như vậy, huống chi phong ấn sáu vị Tiên Đế? Thứ lỗi cho ta lực bất tòng tâm.”
Y từng thấy phong ấn đó, cường giả Tiên giới hận không thể đóng dấu chi chít vào, úp hết xuống. Phong ấn trên Càn Sơn, mỗi loại đều là Tiên đạo huyền diệu tới cực điểm!
Hứa Ứng bị phong ấn gần năm vạn năm, trên người mới có mười sáu chữ phong ấn, kiếp này mới tăng thêm tám chữ nữa cho y. Còn trên Càn Sơn, số lượng chữ phong ấn quá nhiều, chỉ e có thể vừa thành một tác phẩm Tiên đạo đồ sộ!
Huống chi những phong ấn này chỉ e là cấp bậc Chí Tôn thiết kế, muốn phong ấn cũng không phải chuyện dễ.
Tử Vi Hậu Chủ cười nói: “Đương nhiên trẫm cũng biết ngươi không cách nào phá giải, nhưng trẫm sẽ giúp ngươi.”
Hứa Ứng lộ vẻ nghi hoặc: “Giúp như thế nào?”
Tử Vi Hậu Chủ cười nói: “Chúng ta vừa nói tới chuyện ngươi mở động thiên Tiên giới, trẫm mới động lòng mến tài. Ngươi tự lĩnh ngộ tu thành động thiên Tiên giới, điểm này thu hút ta, khiến ta ý thức được ngươi là người nhờ cậy được.”
Hứa Ứng được hắn tán dương, thầm nghĩ: “Chắc trong lòng hắn lại đang muốn chặt đầu ta.”
Tử Vi Hậu Chủ nói: “Chuyện này mang ý nghĩa, ngươi có thể tu luyện công pháp Đại Đế, từ đó đạt được truyền thừa Đại Đế, vận dụng động uyên của bọn họ!”
Hứa Ứng nghe vậy lập tức quay người bỏ đi.
Tử Vi Hậu Chủ quát: “Đứng lại! Trẫm vạch ra cho ngươi một con đường sáng, sao ngươi không tạ chủ long ân mà lại bỏ đi?”
Hứa Ứng cười lạnh nói: “Tổ Đình Tử Vi bị người ta chia cắt xong xuôi rồi, động uyên của lục đế các ngươi cũng rơi vào tay cường giả Tiên giới. Nếu ta học công pháp của các ngươi, điều động động uyên của các ngươi sẽ bị đám người hủy diệt Tổ Đình kia phát giác. Khi luyện thành cũng là lúc ta toi mạng. Ai Đế, cáo từ!”
Tử Vi Hậu Chủ cười nói: “Ai nói động uyên của lục đế bị người ta cướp mất?”
Hứa Ứng dừng bước, xoay người nhìn lại.
Tử Vi Hậu Chủ đi về phía y, nói: “Năm xưa, Thái Hạo Đế ra nghiêm lệnh cấm chỉ triệu hoán Bỉ Ngạn, nhưng mồi lửa đã gieo rắc, làm sao chống được đại thế của thiên hạ? Khi đó vẫn có không ít người triệu hoán Bỉ Ngạn, cũng có người tu luyện đạt thành tựu. Thái Hạo Đế hành động ngang ngược, thế là bị ép nhường ngôi. Người kế thừa ngôi vị đại bảo là Thiếu Hạo, sau Thiếu Hạo là Hạo Anh, sau Hạo Anh là Hạo Hồng. Phàm là Tiên Đế thì trong danh hiệu đều phải có một chữ Hạo. Năm xưa ta cũng có chữ Hạo.”
Nói tới đây hắn lại lộ vẻ ngại ngùng, hắn không thể giữ lại chữ Hạo này, cuối cùng trở thành Ai Đế.
Hứa Ứng nháy mắt mấy cái: “Nếu sáu vị Đại Đế đều được mai táng ở đây chứng tỏ sau khi lục đế nhường ngôi cũng không sống được bao lâu, vẫn phải chết.”
Tử Vi Hậu Chủ cười nói: “Bọn họ là Tiên Đế, là tiên nhân, làm sao lại chết?”
Hứa Ứng và hắn mắt lớn trừng mắt nhỏ, nói: “Đúng vậy, nhưng sáu vị Đại Đế đều được chôn ở đây?”
Tử Vi Hậu Chủ quả quyết: “Chắc chắn là u sầu uất ức, chẳng lẽ lại là tân đế xử lý cựu đế hay sao?”
Hứa Ứng lập tức hiểu ra: “Tiên Đế tiền triều bị ép nhường ngôi, buồn bực sầu não mà chết.”
"Sai!"
Tử Vi Hậu Chủ nghiêm mặt nói: “Không bị ép. Bọn họ nhường ngôi là vì cảm thấy đức hạnh thua kém, không bằng đời sau, vì vậy chủ động thoái vị nhượng hiền. Nhưng trên đường nhượng hiền khó tránh khỏi một số người chết, chút máu chảy ra. Sau đó Tiên Đế tiền triều buồn bực sầu não mà chết cũng có thể hiểu được, có lẽ là vì trong quá trình nhường ngôi già trẻ lớn bé trong nhà hao tổn không ít. Ví dụ như vứt bỏ động uyên Bỉ Ngạn Đế cấp chẳng hạn.”
Hứa Ứng phiên dịch nói: “Tức là cựu đế thoái vị, tân đế gạt bỏ vây cánh, giết hậu nhân của hắn, rồi thu động uyên Bỉ Ngạn Đế cấp của hắn làm của riêng!”
Tử Vi Hậu Chủ nói: “Động uyên đế cấp, được truyền lại đời đời, duy chỉ có động uyên Thái Nhất không được truyền lại. Động uyên Thái Nhất của Hạo Thiên Đế thất lạc trong quá trình này, không biết tung tích. Ta tìm hiểu sách sử tiền triều, tìm kiếm một hồi lâu cũng không tra ra vị trí của động uyên Thái Nhất. Ngươi là người duy nhất có thể tìm được động uyên Thái Nhất.”
Hứa Ứng không hiểu, cười nói: “Sao bệ hạ lại nói vậy?”
Tử Vi Hậu Chủ nói: “Ngươi tế động thiên lên.”