๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑
Dải lụa đỏ kia chính là tiên khí tự thành một giới, uy lực cao tới mức không thể tưởng tượng nổi. Nếu tiên khí bộc phát uy lực, có lẽ chỉ trong khoảnh khắc bọn họ và lục địa dưới chân sẽ cùng tan thành tro bụi!
Dải lụa đỏ đột nhiên múa lượn, như đang thi triển chiêu pháp thần thông, chiêu nào cũng chí nhu mà lại cực kỳ tàn nhẫn.
Đột nhiên trong tiên mộ kia lại có ánh lửa bay ra, hóa thành một mũi Hỏa Tiêm thương, không người điều khiển mà tự hành động, mũi thương dấy lên tiên hỏa, múa thành vô số ảo ảnh nhắm thẳng mi tâm Hứa Ứng!
Mũi Hỏa Tiêm thương đi tới mi tâm Hứa Ứng rồi dừng lại, lùi về rồi đâm tới, chiêu chiêu trí mạng
Đám người trên lục địa rùng mình, không dám thở mạnh một tiếng.
Trong tiên mộ lại có một vòng tròn vàng óng bay ra, viu một tiếng đánh về phía đám người, lại đột nhiên ngưng bặt.
Vòng tròn kia lúc lớn lúc nhỏ, lớn thì bao được quanh nhật nguyệt tinh thần, nhỏ thì cỡ một cái vòng tay. Vòng tròn chấn động có thể khiến chư thiên rung chuyển, hào quang bộc phát như tiên kính chiếu rọi, luyện hóa hết thảy!
Ba món tiên khí này vây xung quanh bọn họ lúc trái lúc phải, đánh hờ một lượt rồi mới bay về tiên mộ, lại khôi phục trạng thái bình thường.
Đám người trên lục địa nơm nớp lo sợ, chân cũng mềm nhũn ra.
Hồ Trác Quân run rẩy nói: “Lúc trước ta chưa bao giờ gặp chuyện như vậy, sao hôm nay tam đại tiên khí lại đột nhiên uy hiếp chúng ta?”
Một luyện khí sĩ ma tộc nói: “Ta cảm thấy hình như tam đại tiên khí đang uy hiếp tử, tử... A Ứng huynh đệ!”
Những người khác dồn dập nhìn sang, bọn họ cũng thấy rõ ràng ba món tiên khí này đang nhắm vào Hứa Ứng, mỗi lần đều ra chiêu vào y rồi lại dừng tay, không hạ thủ giết người.
Rõ ràng đây là uy hiếp Hứa Ứng!
Nhưng vô duyên vô cớ, vì sao tam đại tiên khí Tam Đàn Hải Hội đại thần lại uy hiếp Tử Y Thần Hầu?
Hứa Ứng thản nhiển nói: “Vừa rồi các ngươi không lĩnh ngộ ư?”
Hồ Trác Quân ánh mắt chớp chớp, miệng lẩm bẩm: “ Lĩnh ngộ cái gì?”
Hứa Ứng thở dài: “Vừa rồi tam đại tiên khí của Tam Đàn Hải Hội đại thần thể hiện đạo pháp thần thông cho chúng ta thấy, là để chúng ta kế thừa y bát của đại thần, trở thành truyền nhân đại thần. Các ngươi chỉ thấy sợ sệt mà không tìm hiểu được chút đạo pháp thần thông nào à?”
Y nói câu này đám người mới bừng tỉnh, ai nấy hổ thẹn tiếc nuối không thôi.
Hồ Trác Quân lẩm bẩm: “Chẳng lẽ chúng ta bỏ lỡ một đợt tiên duyên?”
Hứa Ứng khẽ gật đầu nói: “Các ngươi cảm thấy sợ hãi cũng hợp tình hợp lý thôi, thử nghĩ xem ai có thể đối mặt với thế công của tam đại tiên khí mà vẫn bình tĩnh tự nhiên tìm hiểu được đạo pháp thần thông? Ngay cả ta cũng chỉ ngộ được hai ba thành.”
Y thổn thức không thôi, lén lút nhìn về phía tòa tiên mộ kia.
Chỉ thấy dải lụa đỏ đang thắt nút, tạo thành hình dây treo cổ sau đó siết chặt một ngọn núi, treo ngược nó lên, diễu võ giương oai với y.
Ngọn núi kia bị cắt đứt!
Hứa Ứng trong lòng giật thót, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ kẻ đã trộm tiên mộ của Linh Châu Tử chính là kiếp đầu tiên của ta? A....”
Trên trán y đổ một giọt mồ hôi lớn cỡ hạt đậu, thầm nhủ trong lòng: “Chẳng trách ba món tiên khí này vừa thấy ta đã không nhịn được muốn hạ thủ giết người. Có điều kiếp đầu tiên ngoài trộm tiên mộ Linh Châu Tử ra còn gây ra bao nhiêu chuyện nữa?”
Tam đại tiên khí trấn thủ tiên mộ Linh Châu Tử không động thủ với y không có nghĩa là những tiên mộ mà kiếp đầu tiên đã trộm cũng không xuống tay với y. Nếu dính một đòn trí mạng, thế chẳng hóa ra y bị kiếp thứ nhất của chính mình hại chết?
“Chỉ mong kiếp thứ nhất của ta càng ngày càng tốt, thiện duyên rộng khắp Ma Vực.”
Cũng may tam dại tiên khí trấn mộ không làm khó bọn họ, lục địa dưới chân chở bọn họ bay đi. Hứa Ứng tế nguyên thần của mình lên, quan sát Loạn Tinh Hải, so sánh với đạo tượng trong địa điểm ẩn cảnh ẩn hóa, lại có thêm lĩnh ngộ.
Bọn họ đi tới bờ bên kia, Hồ Trác Quân hưng phấn nói: “Đi qua ngọn núi này là tới sư môn của ta rồi! A Ứng, tuy sư môn của ta không bằng sư môn của ngươi nhưng cũng là danh môn đại phái nổi tiếng trong tổ đình!’
Cô chạy lên đỉnh núi, Hứa Ứng vội vàng bước theo, khi lên tới đỉnh đột nhiên thấy kim quang lóa mắt.
Hứa Ứng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một ngọn núi cao tách rời khỏi mặt đất, có thế núi chót vót hùng vĩ nguy nga. Dãy núi lại vây quanh một tòa bảo tháp hoàng kim rách rưới, tổng cộng có ba mươi ba tầng, mỗi tầng đều thủng trăm ngàn lỗ.
Ba mươi ba tầng của tòa tháp hoàng kim rách rưới này còn cao hơn dãy núi xung quanh, bên trong ẩn chứa tiên hỏa, chiếu rọi hư không u minh.
๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑