Nếu không phải hắn sợ mình tham thì thâm, sau khi thành tiên lại không cách nào làm đến Lục Vực hợp nhất ở Lục Vực cảnh, hắn nhất định có thể làm ra vạn loại đại đạo, vạn tòa động uyên!
108 đại đạo động uyên, để pháp lực của hắn cũng thâm hậu hùng hồn hơn hẳn những người tu hành bình thường, bởi vậy nên mới có thể áp chế pháp lực của Ngũ Liễu đạo nhân.
Hứa Ứng nói: "Chư vị còn có nghi hoặc gì đối với tân đạo?"
Mọi người thấy tân đạo ở Phi Thăng kỳ đã lợi hại như thế thì vui lòng phục tùng.
Lúc này, Thái Thanh đạo nhân tay nâng lò luyện đan bát quái đi tới, cười lớn nói: "Hứa đạo hữu đợi đã, lão đạo cũng muốn lý luận với ngươi một phen!"
Hứa Ứng sắc mặt nghiêm nghị, vội vàng đứng lên: "Không dám. Đạo huynh xem như nửa sư phụ của ta. . ."
Lâu Minh Ngọc vội vàng ho khan một cái, chỉ sợ y tự hạ bối phận.
Hứa Ứng nói: ". . . Sao ta dám lý luận cùng đạo huynh chứ?"
Thái Thanh đạo nhân cười nói: "Chúng ta lý luận một phen, nếu ngươi thắng, ngươi chính là Đạo Tổ tân đạo. Nếu thua, hãy thu hồi tân đạo của ngươi, ngoan ngoãn tu luyện chính thống đi!"
Hứa Ứng cười lớn một tiếng, nói: "Lý luận như thế nào?"
Lò luyện đan bát quái trong tya Thái Thanh đạo nhân bay lên, úp ngược xuống, Bát Quái đều mở, ánh lửa chói mắt không gì so sánh nổi!
Thái Thanh đạo nhân cất bước đánh tới, quát: "Ngươi mới không phải mới, cũ không phải cũ, còn kèm theo đạo khóc, tu đạo gì chứ? Ta thấy là tà ma ngoại đạo thì có!"
Trên đỉnh đầu của hắn có một luồng thanh khí bay ra, ba Thái Thanh đạo nhân cùng nhau đánh tới, uy thế tăng vọt!
Đám người thấy vậy thì nghẹn họng nhìn trân trối, sợ hãi nói: "Đây chính là lý luận?"
Tiểu Thiên Tôn nói: "Lý luận truyền thống chính là như vậy, công phu miệng không thuyết phục, phải giao thủ xem hư thực. Lý luận đương nhiên là phải so tài một trận rồi!"
Sở Thiên Đô dò hỏi: "Sư phụ, lý luận là so tài một trận, vậy đánh nhau thì sao?"
Tiểu Thiên Tôn nói: "Đánh chính là quần đấu."
Sở Thiên Đô giật nảy mình, nhìn về phía đám người Ngọc Thanh, Ngọc Hư, Hư Hoàng Đại Đạo Quân, lòng thầm nghĩ: "Còn may là lý luận, lỡ như động thủ, chỉ sợ sư tổ sẽ thảm rồi."
Hứa Ứng dừng bước chân lại, động uyên Thái Nhất do bản thân tu luyện ong một tiếng mở ra, đạo tràng và động uyên thành tựu nhất thể, Hỗn Độn Hải ngăn cản đường đi của Thái Thanh đạo nhân.
Thái Thanh đạo nhân vượt qua Hỗn Độn Hải, lại gặp phải Huyền Hoàng Nhị Khí, đợi tới khi trấn áp và vượt qua Huyền Hoàng Nhị Khí thì lại gặp Vô Định Trường Hà.
Lúc này, Hứa Ứng đã đánh lui lò luyện đan bát quái.
Thái Thanh đạo nhân không khỏi nghiêm nghị, chỉ nghe âm thanh của Hứa Ứng ung dung truyền đến từ thượng du của Vô Định Trường Hà, nói: "Tân đạo là đạo của ta, cựu đạo là đạo của ta, ngoại đạo cũng là đạo của ta."
Thái Thanh đạo nhân và Tam Thanh do Nhất Khí biến thành cùng xông tới, chiến đấu mấy hiệp, lại nghe âm thanh của một Hứa Ứng khác truyền đến: "Cái các ngươi gọi là cựu đạo, đơn giản là được xây dựng trên cơ sở công pháp Yêu tộc, Hạo Thiên Đế lại học được ngoại đạo từ bên trên Thúy Nham, lúc này mới có cái gọi là cựu đạo."
Thái Thanh đạo nhân và Tam Thanh nhìn lại, chỉ thấy bên trong Ngọc Kinh Tiên Thành cũng có một Hứa Ứng khác đang đánh tới chỗ bọn họ.
Lúc này, trong Thái Cực Tiên Vực của một đạo cảnh khác cũng có một Hứa Ứng xông ra, cười nói: "Các ngươi lai lịch vốn đã bất chính, lấy đâu ra chính tà?"
Thái Thanh đạo nhân nghẹn họng, đột nhiên trên thần kiều, bên tronh Bất Diệt Linh Quang, bên trong hư không hỏa diễm, bên trong động uyên Thái Nhất, trên Thúy Nham, trong Thiên đạo, còn có bên trong Hồng Mông, đều nơi đều có một Hứa Ứng xông ra.
Mười ba Hứa Ứng quay xung quanh bốn Thái Thanh đạo nhân tấn công, Thái Thanh đạo nhân chịu không biết bao nhiêu đòn, bị đánh đến mức Tam Thanh hóa thành ba luồng khí xanh vàng trắng trở về trong cơ thể, bản thân hắn thì vội vã phóng ra ngoài.
Một đám Hứa Ứng đuổi theo qua, đột nhiên Thái Cực Đồ bay tới, Ngọc Thanh đạo nhân tế Thái Cực Đồ lên, định trụ mười ba tòa đạo cảnh của Hứa Ứng, cười ha ha nói: "Xin Hứa đạo hữu đợi đã. Tân đạo của ngươi tuy tốt, nhưng cũng chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước, như công dã tràng mà thôi!"
Hắn tế lên không chỉ là Thái Cực Đồ, còn có Vô Cực Đồ giấu ở trên không.
Ngọc Thanh đạo nhân dẫm chân xuống, chỉ thấy ở giữa hai đại chí bảo Diệu Cảnh Thái Cực Vô Cực hiện ra một đạo kim kiều, Ngọc Thanh đạo nhân đứng trên cầu, cùng quyết đấu với mười ba Hứa Ứng đang đánh tới, chỉ trong nháy mắt đã giết chết mười ba Hứa Ứng, thi thể lần lượt rơi xuống dưới cầu.
Lúc này, chân thân của Hứa Ứng xuất hiện, leo lên kim kiều, cười nói: "Đạo huynh, ngươi cũng là nửa cái sư phụ của ta, sao lại chấp mê bất ngộ như thế? Kim kiều của ngươi vẫn là ta dạy, thi triển ở trước mặt ta, chẳng lẽ không sợ hai đại chí bảo Diệu Cảnh này đều không còn là của ngươi à?"