Có điều, trên những hình khắc đá này tản ra một cỗ khí tức Thiên đạo mà y quen thuộc, chắc những khối đá này đã khắc lên không gian Thiên đạo trong lòng đất này, khiến Thiên đạo của Thiên Tiên giới không bị hủy diệt hoàn toàn.
"Muốn học Thiên đạo, tự mình đi xem." Lão già long tộc bỏ lại bọn họ, tự mình bận rộn đi làm việc, từ đầu đến cuối không quay đầu lại nhìn bọn họ, cứ như không có mặt mũi nhìn bọn họ.
"Lão già tính tình cổ quái."
Hứa Ứng không để ý, cười nói với Minh Mạn: "Bây giờ đổi lại ngươi là sư phụ rồi. Ngươi dạy ta long văn này đi."
Minh Mạn sợ hết hồn, vội vàng nói: "Ta học long văn ở đâu? Ta thấy nhìn còn không hiểu... Ồ!"
Ánh mắt cô dừng lại trên những tấm bia đá này, kinh ngạc khó hiểu: "Không ngờ ta lại hiểu được long văn long văn trên tấm bia đá này!"
Lúc này, giọng nói của lão già long tộc tính tình kỳ quái vọng đến: "Từ nhỏ đầu óc Minh Đạo đã không thông minh, quả nhiên sinh ra một đứa con gái ngốc, ngay cả việc mình thức tỉnh huyết mạch cũng không biết!"
Minh Mạn giận tím mặt, muốn xông tới lý luận.
Hứa Ứng vội ngăn nha đầu kia lại, lời nói thấm thía: "Hôm nay vi sư dạy ngươi một tuyệt kỹ nữa, đó chính là rộng lượng. Gặp phải đối tượng mình đánh không lại, nhất định trong lòng phải thông suốt, như vậy mới có thể sống lâu được."
Minh Mạn đành thôi, oán hận nói: "Nếu ta đánh thắng được hắn, nhất định phải cắt da đầu hắn!"
Hai người tiến đến trước từng khối bia đá, Minh Mạn tinh tế nghiền ngẫm tấm bia đá, truyền thụ ảo diệu của những long văn này, Hứa Ứng vốn đã có hiểu biết về Thiên đạo Thiên Tiên giới, qua một chút chỉ điểm là biết rõ ảo diệu bên trong long văn.
Y không chỉ nhanh chóng hiểu được Thiên đạo ở Thiên Tiên giới, thậm chí còn học một biết mười, ngay lý giải về long văn càng lúc càng nhiều, càng ngày càng sâu sắc.
Thời gian dần qua, y đã có thể đọc được long văn trên bia đá. Ban đầu là Minh Mạn giảng giải ảo diệu long văn cho hắn, nhưng sau đó là Hứa Ứng giải thích Thiên đạo ẩn trong long văn này cho cô.
Lão già long tộc kia kinh ngạc không thôi, trợn tròn mắt nhìn Hứa Ứng, hiển nhiên cũng bị ngộ tính cao siêu của Hứa Ứng làm kinh sợ.
Qua mấy ngày sau, Hứa Ứng là xem xét tất cả long văn trên bia đá Thiên đạo ở nơi đây một lần, trầm ngâm chốc lát, lại một lần nữa thi triển Thiên Tiên ấn!
Lần này y thi triển ấn quyết, thiên bảo vật hoa, long quang địa linh, uy lực của Thiên đạo tăng lên gấp bội!
Lão già thấy thế, ánh mắt sáng lên nhưng lập tức ảm đạm trở lại, hạ giọng nói: "Đáng tiếc không phải long tộc ta, thế thì có ích lợi gì chứ? Thiên đạo này, không tốt lên được rồi!"
Hắn ta tự trách mình, lắc đầu.
Giọng nói của Hứa Ứng vọng đến, cười nói: "Chuyện do rồng làm, sao Thiên đạo lại không tốt lên được? Ta thấy sở dĩ Thiên đạo của Thiên Tiên giới có thể chưa hoàn toàn diệt sạch trong lúc đại phá diệt, chủ yếu không phải dựa vào các hạ, mà là vì tiên mộc khắp nơi này."
Lão già long tộc giận tím mặt, vẫn quay lưng về phía hắn như trước, cười lạnh nói: "Dựa vào lực lượng của tiên dược tiên thảo tiên thụ này mà bảo tồn được thiên địa đại đạo? Bản lĩnh nói năng bừa bãi của ngươi cũng không tệ, nhưng đừng hòng khoe khoang miệng lưỡi trước mặt ta! Nếu không nói ra được nguyên do, hôm nay ngươi phải để mạng lại đây!"
Minh Mạn công chúa căng thẳng vạn phần, hạ giọng nói: "Tiểu sư phụ, rộng lượng —— "
Hứa Ứng đưa tay ngăn cô lại, cất bước đi về phía lão già, thản nhiên nói: "Đạo huynh, ngươi dùng đạo hạnh và tu vi của bản thân chống đỡ cả một vùng thế giới trong tro đạo này, tất nhiên là ngươi thần thông quảng đại. Tiên mộc chỗ này mọc khắp nơi, xum xuê dị thường, tiên thụ cũng là sinh linh dưới Thiên đạo, có đúng hay không?"
Lão già long tộc miễn cưỡng gật đầu, nói: "Mỗi cành cây ngọn cỏ ở Thiên Tiên giới, mỗi lá mỗi trùng đều là tạo vật của Thiên đạo. Nhưng thế thì đã sao?"
Hứa Ứng đi tới bên cạnh hắn, đứng ở vị trí dưới tay, mỉm cười nói: "Nhưng trong lòng đất không chỉ nơi này có tiên mộc."
Lão già long tộc giật mình.
Hứa Ứng đáp: "Lần đầu tiên ta đặt chân vào tro bụi chôn dưới lòng đất, đã phát hiện rất nhiều tiên thụ tản mát ra linh lực kinh người, tiếp tục sinh sản trong lòng đất. Những địa phương này không có đạo tràng Thiên đạo của các hạ, không có đạo tràng Thiên đạo bảo vệ, làm sao chúng nó sống sót được?"
Lão già long tộc không đáp.
Hứa Ứng trả lời thay hắn: "Đó là vì Thiên đạo ở Thiên Tiên giới chưa bao giờ bị Thúy Nham diệt tuyệt! Là cường giả như các hạ chặn được Thúy tuyệt diệt Nham sao? long tộc cường đại chặn được trận diệt tuyệt này sao? Cũng không phải. Là cỏ dại ở Thiên Tiên giới!"