Hứa Ứng ngẩn ngơ, sau một lúc lâu, y mới tỉnh ngộ, "Ta phi thăng rồi! Rốt cuộc ta cũng phi thăng rồi!"
Trong lòng của y dâng lên cảm giác vui mừng không thể diễn tả bằng lời, nhịn không được mà rơi lệ. Rốt cục y cũng phi thăng, rốt cục cũng trở thành Tiên Nhân rồi!
Y không còn là Luyện Khí sĩ Hứa Ứng, không còn là đào phạm Hứa Ứng, không còn là thần tiên bất lão nữa!
Sau khi vẫn lạc từ bốn vạn tám ngàn năm trước, trải qua biết bao thăng trầm, rốt cục y lại phi thăng thêm một lần nữa!
Tốc độ của y càng lúc càng nhanh, bay qua từ trong vết rách trên không trung, nhìn thấy một vòng mặt trời đỏ to lớn lướt qua ngay bên cạnh, tốc độ quá nhanh, từng ngôi sao nhanh chóng lướt qua bên chân y.
Y nương theo luồng hào quang phi thăng này, xuyên qua từng tầng tinh vân rực rỡ, như một thanh kiếm mở ra vũ trụ tinh không, như tia chớp xuyên qua trăm vạn dặm, như linh quang lấp lánh vô bờ.
Hào quang phi thăng xuyên qua một vùng tăm tối, đó là Quy Khư của vũ trụ.
Chỉ một lát ngắn ngủi, y đã nhìn thấy những cảnh sắc tráng lệ mà mình chưa từng được nhìn thấy đó từ trong hào quang phi thăng, xuyên qua khắp những vùng đất có đại đạo ngưng tụ.
Đột nhiên, y như xuyên qua biên giới vũ trụ hoặc là hàng rào vô hình nào đó, xuất hiện trên không của Địa Tiên giới.
Y nhìn thấy phần lớn bộ phận của Chư Thiên Vạn Giới đã sáp nhập với nhau, Tiên giới lung lay sắp đổ trong triều tịch, đang tự mình rơi xuống, bổ sung vào vị trí thiếu hụt của Địa Tiên giới.
Mà ở phía xa, Tổ Đình vẫn còn đang lênh đênh, từ từ đến gần Địa Tiên giới.
Hứa Ứng dõi mắt nhìn lại, cõi âm bao la hùng vĩ không gì sánh được đập vào mí mắt, hai dòng Minh Hải bắt đầu sáp nhập với nhau, Tiểu Tam Giới gồm Tiên giới, vạn giới và cõi âm cái này sắp hợp lại, hóa thành Địa Tiên giới!
Thế nhưng thân hình của y còn chưa dừng lại, tiếp tục bay về phía Địa Tiên giới, hào quang phi thăng chở y xuyên qua Thiên Hà cổ xưa, lướt qua Minh Hải khổng lồ vô biên, trải qua khắp những Đại Đạo chi cảnh chưa được phát hiện trong cõi âm.
Y xuyên qua Đại Đạo chi cảnh, bay qua từ giữa Thái Hư Thập Cảnh của Thanh Huyền đạo nhân, bất ngờ nhảy vào một thời không khác, bay về chân trời cao hơn.
"Chẳng lẽ ta sắp sửa phi thăng đến Thiên Tiên giới ư? Nhưng hiện tại Thiên Tiên giới cũng đã bị hủy rồi, nơi đó hẳn là chỉ có một mảnh tĩnh mịch mới đúng!"
Hứa Ứng vừa mới nghĩ đến đây, đột nhiên nhìn thấy lối vào một thời không khác từ từ mở ra ở trong hào quang phi thăng.
Hào quang phi thăng nhỏ như hạt bụi, lặng lẽ bay về phía thời không cổ xưa hùng vĩ kia, mà ở lối vào thời không, một bộ xương rồng có quy mô kinh người đập vào tầm mắt của Hứa Ứng.
Thi cốt của cự long chồng chất như núi, ngổn ngang khắp nơi.
Một luồng khí tức diệt thế đập vào mặt.
Trong quá trình tới gần, cảm giác bất an trong lòng Hứa Ứng lại càng mãnh liệt hơn.
Mắt thấy y sắp được ánh sáng phi thăng dẫn dắt phi thăng tới Thiên Tiên giới, đột nhiên lại có một luồng hào quang kỳ lạ khác đánh tới, đánh tan hào quang phi thăng, chiếu lên người Hứa Ứng, kéo y từ biên giới Thiên Tiên giới bay ngược ra ngoài!
Hứa Ứng giật mình khó hiểu, đang muốn giãy dụa, lại chỉ cảm thấy thứ chiếu trên người mình vậy mà cũng là một luồng hào quang phi thăng!
Đây là một luồng hào quang phi thăng khác, cũng đến đây dẫn dắt y phi thăng
"Đợi đã! Chuyện gì thế này?"
Hứa Ứng đột nhiên tỉnh ngộ, "Là, đây là hào quang phi thăng tới từ thời không Thúy Nham kia, nó không ở trong thời không này nên mới tới chậm như thế. Nó sẽ tiếp dẫn ta tới..."
Hứa Ứng nhìn về phía phát ra luồng hào quang kia, lẩm bẩm nói: "Bỉ Ngạn."
Luồng hào quang kia chở y gào thét mà đi, tốc độ nhanh hơn hào quang phi thăng vừa rồi rất nhiều, vô số hào quang chợt lóe lên trong tầm mắt của Hứa Ứng, chỉ trong nháy mắt không biết đã vượt qua bao xa.
Không biết qua bao lâu sau, cũng không biết đã vượt qua bao nhiêu tầng hư không, hào quang kia đột nhiên chậm lại, bay về phía một nơi trông như đại lục cổ xưa.
Luồng hào quang kia phát ra màu sắc hoa mỹ, bao bọc lấy Hứa Ứng lướt đi, khoảng cách tòa đại lục cổ xưa kia càng ngày càng gần.
Còn chưa tới gần, Hứa Ứng đã phát hiện khí tức đại đạo đồng nguyên cùng với Thúy Nham, khiến cho tâm thần của y trở nên sảng khoái hơn.
Lúc này, y nhìn thấy hào quang đi đến một nơi có vô số ngọn núi hùng vĩ nối nhau san sát, trong đó có một dãy núi đồ sộ có phật quang đại phóng, chiếu sáng bốn phía.
Một tôn đại phật vạn trượng, sau lưng có phật quang phổ chiếu, cùng với ngàn vạn phật đà tọa trấn trong quầng quang sau đầu của hắn.
Đại phật kia nhìn thấy Hứa Ứng trong hào quang thì lộ ra vẻ kinh ngạc, đột nhiên đứng dậy, khiến đất rung núi chuyển.
Hứa Ứng kinh ngạc nói: "Hắn là… Phật Tổ của Đại Lôi âm Tự trên Tu Di sơn?"