“Nơi này là Tổ Đình Tử Vi?”
Hứa Ứng đứng trên mũi thuyền, nghi hoặc nói: “Hơi khác với Tổ Đình Tử Vi trong tưởng tượng của ta...”
Nam tử điều khiển tiên thuyền hạ xuống, nói: “Nơi này chính là Tổ Đình Tử Vi, chúng ta đời đời kiếp kiếp ở nơi này, là người bảo vệ lăng mộ cho các đời Tiên Đế. Các vị Tiên Đế đời trước được mai táng trong Càn Sơn này.’
Càn giả, thiên dã, Càn sơn, táng thiên chi sơn.
Tiên thuyền hạ xuống trong thôn trấn, vài cô bé dung mạo xinh xắn đi tới, ôm bảo kiếm, cổ cầm, bình hoa, muốn tới bên cạnh Nam Tử Ngôn.
Nam Tử Ngôn vội vàng nói: “Các vị sư tỷ, vị này là Hứa Ứng Hứa công tử, không phải người ngoài, không cần các vị sư tỷ tới giữ thể diện.”
Mấy cô bé kia có người đỏ mặt, có người cười ra tiếng, bỏ chạy tứ tán.
Nam Tử Ngôn hơi xấu hổ, nói với Hứa Ứng: “Lúc ta ra ngoài là bộ mặt của Tổ Đình, thế nên mời các vị sư tỷ đóng vai thị nữ, đứng sau lưng, có vậy mới giúp Tổ Đình Tử Vi không mất uy phong.”
Hứa Ứng kinh ngạc, dò hỏi: “Sao Tổ Đình Tử Vi lại rơi xuống tình cảnh như vậy, Tiên Đình ở đâu?”
Nam Tử Ngôn nói: “Sau khi Tổ Đình chiến bại, Tiên đạo bị chia cắt sạch sẽ, chỉ còn lại Càn Sơn do là nơi mai táng các đời Tiên Đình, không ai dám không nể mặt chia cắt. Hứa công tử có chú ý thấy nơi đây sinh ra tiên linh chi khí không?”
Hứa Ứng khẽ gật đầu, vừa rồi khi tiên thuyền từ trên không trung bay qua, nhìn xuống dưới có thể phát hiện ra tiên linh chi khí của nơi này rất nồng đậm, những người sinh sống ở đây lâu ai cũng mang tuyệt kỹ, tu vi thâm hậu hùng hồn.
Nhưng Tổ Đình Tử Vi là Tiên Đình năm xưa, sinh ra tiên linh chi khí cũng không khiến người ngạc nhiên.
Nam Tử Ngôn nói: “Nghe nói năm xưa Hứa công tử tới Tiên giới lấy trộm tiên sơn, có phải tiên sơn kia cũng tương tự như Càn Sơn?’
Hứa Ứng trong lòng máy động, vừa rồi y không để ý tới điểm này, nghe Nam Tử Ngôn nhắc nhở mới quan sát tỉ mỉ.
Chỉ thấy Càn Sơn có kích thước tương đương Bồng Lai, nhưng tiên linh chi khí lại nồng đậm hơn Bồng Lai quá nhiều. Nhưng so với Doanh Châu, Càn Sơn nhỏ hơn nhiều lắm, chẳng qua Doanh Châu cũng không có tiên linh chi khí nồng đậm bằng Càn Sơn.
Về phần Phương Trượng, tiên linh chi khí ở đó cực kỳ mỏng manh, không có ý nghĩa.
“Thật ra ba tòa tiên sơn của Hứa công tử hay tiên sơn khác ở Tiên giới đều xuất phát từ Tử Vi.”
Nam Tử Ngôn cười nói: “Tiên giới vốn là Địa Tiên giới, là cùng một thể với Chư Thiên Vạn Giới, không có gì đặc biệt. Năm đó Tử Vi chiến bại, bị cường giả chia cắt nên mới tạo thành Tiên giới bây giờ.”
Hứa Ứng lẩm bẩm nói: “Ý ngươi là Tổ Đình Tử Vi mới là Tiên giới?”
Nam Tử Ngôn cười nói: “Tổ Đình Tử Vi cũng không phải Tiên giới.’
Hứa Ứng không hiểu chút nào.
Lúc này một âm thanh vang lên: “Hay nên nói vốn không tồn tại Tiên giới. Năm xưa Tổ Đình Tử Vi cũng là một bộ phận của Địa Tiên giới, lơ lửng trên bầu trời Địa Tiên giới, chứ không tự thành một giới.”
Hứa Ứng nhìn theo hướng tiếng nói,của hỉ thấy phía trước là một tòa tiên điện vàng son lộng lẫy, âm thanh vang lên từ trong điện.
Nam Tử Ngôn giơ tay ra mời: “Đại Đế đang ở trong tiên điện. Hứa công tử, xin mời.’
“Đại Đế? Chẳng lẽ là vị Tiên Đình ở Tử Vi năm xưa?”
Hứa Ứng thầm kích động: “Còn có Tiên Đế tại nhân thế?”
Y cất bước đi vào trong tiên điện, quay đầu nhìn lại, Nam Tử Ngôn không đi theo mà đợi bên ngoài điện.
Hứa Ứng đi vào tiên điện này, chỉ cảm thấy tiên linh chi khí càng thêm nồng đậm, nhưng lại không thấy bóng người, chỉ nghe âm thanh vọng tới: “Tiên nhân Địa Tiên giới độ kiếp nhưng không phi thăng mà ở trên thế giới, vì vậy mới gọi là Địa Tiên giới.”
Hứa Ứng nhìn theo hướng âm thanh, chỉ thấy trên vách tường tiên điện thờ phụng từng linh vị Tiên Đế, phía sau linh vị có chân dung Tiên Đế.
Một chân dung Tiên Đế đang há miệng khép miệng, nói chuyện với hắn!
“Không cần thăm dò, là trẫm đang nói chuyện với ngươi.”
Tiên Đế trong tranh mặt mày thon dài, sống mũi cao, tướng mạo đường đường, uy vũ bất phàm, nói: “Trẫm chính là Ai Đế của Tiên Đình Tử Vi, hậu nhân gọi ta là Tử Vi Hậu Chủ. Ngươi có thể gọi ta là bệ hạ.”
Hứa Ứng cười nói: “Đạo huynh, ngươi là tranh chứ không phải là người, gọi ngươi là bệ hạ không ổn lắm. Ai Đế...”
Tiên Đế trong tranh sắc mặt âm trầm, Hứa Ứng nhìn mặt mà nói ra lời, đổi giọng nói: “Tử Vi Hậu Chủ, vừa rồi ngươi nói Địa Tiên giới là vì tiên nhân độ kiếp không cần phi thăng nên mới gọi là Địa Tiên giới. Thế nhưng tiên linh chi khí từ đâu mà tới?”
Tiên Đế trong tranh đột nhiên nhấc chân, bước từ trong tranh xuống, đi tới trước mặt Hứa Ứng, tay giơ một chiếc gương, soi lên gương, lộ vẻ chán ghét, ném tấm gương vào trong tranh nói: “Tranh này vốn không phải ta! Đồ khốn kiếp, vẽ chẳng giống gì cả!”