“Khoảng cách này chừng ba ngàn dặm, vừa vặn thích hợp cho ta thi pháp cướp lại chí bảo Thiên đạo Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh!”
Hứa Ứng nhướn mày, bước vào Đại Lôi âm tự, chỉ thấy trong chùa có một Kim Long trì, nhưng nước ao đã khô kiệt, trong ao có bộ xương nằm rạp tại đó, chắc là kim long trong ao chết khát ở đây.
Hứa Ứng nhẹ nhàng phất tay, chỉ trong thoáng chốc nước ao đã đầy, sáng loáng như gương.
Y cúi người nhìn vào trong ao, mặt nước như tấm gương chiếu rọi lên gương mặt y, còn dưới nước lại hiện ra cảnh tượng trên đỉnh Tu Di sơn!
Trên Tu Di sơn, hương khói hưng thịnh tới cực điểm, quốc chủ một trăm lẻ tám nước trong Tu Di cảnh dẫn các sứ giả, vương tử, quý tộc dồn dập đi lên đỉnh núi, dâng cống phẩm, dê bò gia súc và nô lệ lên cho chư thần Tu Di.
Chư thần Tu Di được thiết kế phỏng theo chư thần Thiên đạo, tổng cộng có ba trăm sáu mươi Chu Thiên Chính Thần, ai nấy tướng mạo kỳ lạ, thần lực ngập trời.
Nhưng quy mô lớn nhất vẫn là tế lễ Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh.
Đại điển tế lễ đã bắt đầu, quốc chủ của một trăm lẻ tám quốc gia cùng hàng vạn sứ thần, quy mô hùng vĩ, khí hương hỏa lượn lờ, tế lễ thần đỉnh. Chỉ thấy một bên là biển lửa mênh mông, một bên là nước cuồn cuộn tựa đại dương, thủy hỏa giao luyện.
Lửa này chính là Tam Muội chân hỏa, không gì không thiêu cháy, nước lại là Tam Muội thần thủy, không gì không hòa tan, trong thủy hỏa này sinh ra một thần đỉnh không gì dung hòa nổi, thai nghén kim đan, là khởi nguồn cho Tiên đạo.
Các quốc chủ thấy Tiểu Huyền Thiên bay lên từ trong biển lửa biển linh căn, bèn dồn dập quỳ bái, mấy vạn sứ thần cũng lao nhao quỳ xuống cúi lạy, dập đầu với thần đỉnh. Từng Thiên thần Tu Di sơn cũng lao nhao lễ bái, tán tụng lực lượng hùng vĩ của thần khí chí bảo Thiên đạo, trấn thủ thế giới, giữ bình an cho thế nhân.
Tiếng tụng niệm của chư thần đinh tai nhức óc, dê bò gia súc và nô lệ mà quốc chủ của các quốc gia dâng lên giờ đồng loạt nổ tung, trong tiếng ngâm xướng, chúng hóa thành làn sương máu bao xung quanh. Sinh linh lên tới hàng trăm vạn, sương máu bay lên không, tinh khí ẩn chứa trong làn sương ồ ạt bay lên Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh.
Huyết quang kia chiếu tới đâu thì thấy phù văn Thiên đạo nổi lên, trải rộng khắp đỉnh.
Đỉnh này tỏa ra uy thế Thiên đạo, càng lúc càng lớn mạnh, thiên uy hùng hồn, khi diễn hóa tới lúc cường thịnh lại có uy thế thôn tính cả càn khôn. Chỉ thấy bầu trời trên đỉnh Tu Di sơn còn rơi vào trong đỉnh kia!
Bầu trời sao cũng do đó mà dao động, dần dần tiếp cận Tu Di sơn!
Cảnh tượng này tráng lệ tới mức các danh môn đại phái khác tới xem lễ ở đại thế giới Thái Thủy cũng thầm kinh hãi.
Hai sư đồ Thần Thứu cung đứng trên không trung, quan sát từ xa. Hỏa Long Thượng Nhân nói: “Chí bảo Thiên đạo trên Tu Di sơn đã vượt qua thần khí Thiên đạo ở thế giới Thiên Đạo, uy lực cỡ này có thể tán tụng là vô song, không thể trấn áp nổi!”
Hàn Trạch Khang lấy làm khó hiểu: “Chí bảo của Tu Di sơn cường đại như vậy, liệu thế giới Thiên Đạo có thể khoan nhượng không? Con thấy uy lực của chí bảo này còn vượt qua cả thần khí Thiên đạo, rõ ràng đã uy hiếp tới uy nghiêm của chư thần thế giới Thiên Đạo! Hơn nữa Tu Di Sơn tự thành một giới cũng giống như bố cục của thế giới Thiên Đạo. Nếu con là Thần Vương trên thế giới Thiên Đạo, chắc chắn con sẽ không tha cho Tu Di cảnh.”
Hỏa Long Thượng Nhân lắc đầu nói: “Con thì biết gì? Huyền Không Thần Vương lai lịch bất phàm, năm xưa cũng xuất thân từ thế giới Thiên Đạo, lập được công lớn nhưng lại bị giáng chức xuống thế gian. Huyền Không Thần Vương có thể đặt chân trong đại thế giới Thái Thủy chúng ta đồng thời chiếm cứ Thánh sơn lớn nhất trong đại thế giới Thái Thủy, sau lưng mà không có chỗ dựa khéo đã bị diệt trừ từ lâu rồi!”
Hàn Trạch Khang thầm giật mình: “Chư thần ở thế giới Thiên Đạo đuổi Huyền Không Thần Vương xuống dưới, chắc chắn phải có chỗ dựa trên Tiên giới nên mới dám làm vậy. Sau lưng Huyền Không Thần Vương cũng có người, chẳng lẽ trong nội bộ Tiên giới cũng có minh tranh ám đấu?”
Hỏa Long Thượng Nhân liếc mắt nhìn hắn một cái: “Nghĩ gì nói nấy, e là không phải phúc. Con nói lung tung, cẩn thận họa từ miệng mà ra.”
Hàn Trạch Khang trong lòng nghiêm nghị, cúi người nói: “Sư phụ dạy chí phải.”
Hắn khôi phục bình tĩnh, lại hô to xuống bên dưới: “Hứa huynh đệ, ngươi mau lên đi! Đại điển tế lễ đã bắt đầu rồi! Hứa huynh đệ?”
Hắn chờ một lúc không thấy Hứa Ứng trả lời bèn nói: “Sư phụ, con xuống dưới gọi hắn!”
Hỏa Long Thượng Nhân có vẻ bất an nói: “Đại Lôi âm tự từng có ma quái xuất hiện, cực kỳ quỷ dị, không phải đất lành. Chúng ta đi với nhau, tránh kẻo hắn trúng tà.”