Minh Đạo Long Đế lập tức xoay người rời đi, triệu tập mấy thân tín, dò hỏi: "Mau đi thăm dò xem có ai tên là Hứa Ứng tu sĩ vào Thiên Tiên giới chúng ta hay không!"
Cũng trong lúc đó, Hứa Ứng bỏ lại thân thể đại long, là quay trở về thân thể của mình, cười ha ha.
Minh Mạn công chúa thấy hắn vui vẻ, vội vàng cười nói: "sư phụ man di cười cái gì?"
"Tiếu Long Đế vô mưu, bị ta lừa một vố!"
Hứa Ứng nói ra việc này, nói: "Chắc chắn Long Đế sẽ cho người có thực lực Đạo cảnh thất trọng ra tay với ta, chẳng phải là bị ta đánh bại dễ như trở bàn tay sao?"
Minh Mạn công chúa chần chừ một chút rồi nói: "Tiểu sư phụ, trong Đạo cảnh thất trọng có người lợi hại đến cực điểm, ví dụ như ca ca của ta rất lợi hại..."
Hứa Ứng liếc cô một cái, vô cùng hoài nghi.
Đế đô Long Đình, Thiên thừa tướng Nguyên Hanh vội vàng đi đến, long tiên dưới trướng hắn đã chỉnh lí xong chuyện về Hứa Ứng, để hắn đưa đến trên bàn của Minh Đạo Đế.
Minh Đạo Đế lật xem hồ sơ, đọc tỉ mỉ, lộ vẻ kinh ngạc: "Hứa Ứng này chính là man di đã giết Thất huyền công tử trước mặt mọi người?"
Thiên thừa tướng Nguyên Hanh nói: "Vâng. Tên này hung hãn vô cùng, chẳng những giết Thất huyền công tử, còn thả thuyền hành hung, nghiền chết không ít long tiên, gây ra động tĩnh rất lớn. Sư phụ Thất huyền công tử là Bất Hủ Bỉ Ngạn - Ẩn Nguyên Tử vì việc này mà nổi giận lôi đình, dự định tự mình đến hỏi tội."
Sắc mặt Minh Đạo Đế nghiêm nghị, nói: "Bất Hủ Bỉ Ngạn tự mình đến đây hưng sư vấn tội sao? Chỉ sợ mục đích của hắn không đơn thuần như vậy chứ? Nếu Ẩn Nguyên Tử tự mình hàng lâm, không biết long tộc ta phải tổn thất bao nhiêu mới có thể thỏa mãn khẩu vị của hắn."
Thiên thừa tướng Nguyên Hanh nói: "Bởi vậy, bắt được hung thủ Hứa Ứng này, đưa đến Bỉ Ngạn chịu thẩm vấn, mới có thể cự tuyệt hắn."
Minh Đạo Đế nhẹ nhàng gật đầu, im lặng đọc hồ sơ, càng xem càng kinh ngạc, trầm ngâm nói: "Đạo cảnh thất trọng, chỉ dùng thân người, không Táng hóa đã có thể đối đầu với chư vị trưởng lão? Man di tên Hứa Ứng này đúng là rất bất phàm. Thiên Tiên giới có thực lực Đạo cảnh thất trọng như hắn, có thể đếm được trên đầu ngón tay."
Thân thể long tộc trời sinh đã mạnh mẽ hơn nhân tộc, pháp lực cũng càng thêm hùng hồn so với pháp lực nhân tộc, Hứa Ứng lại lấy thân người đối kháng với các tộc lão lớn, không rơi xuống hạ phong.
Thậm chí trong trận chiến ở Tử Thanh long thành, y lần lượt đối đầu với hơn hai mươi vị tộc lão long tộc, còn sống mà tiến vào Tử Thanh long thành, cư trú ở Thanh Bình quan!
Chiến lực cỡ này khiến Minh Đạo Đế cũng phải thay đổi sắc mặt, hắn tiếp tục lật xem càng thêm kinh ngạc: "Hắn còn mang theo một nữ đệ tử, cũng là man di, tiến bộ thần tốc."
Nữ nan di này đi theo Hứa Ứng, dọc đường càn quét long tiên, cũng đánh ra danh tiếng.
Thiên thừa tướng Nguyên Hanh nói: "Hai sư đồ này và Ngộ Không Đạo Nhân xuất hiện đoạn thời gian trước, chắc là cùng một loại lộ số, đều là pháp môn Vô Lậu Kim Thân."
Minh Đạo Đế cũng phát hiện điểm này, cười nói: "Vô Lậu Kim Thân, đến từ Thái Thượng đạo. Thái Thượng đạo đúng là cực kỳ cao đẳng, nhưng cũng chỉ là một loại đại đạo của Bỉ Ngạn mà thôi. Trong long tộc ta cũng có người tu luyện, muốn dựa vào đạo này mà đòi quét ngang Thiên Tiên giới, đúng là người si nói mộng."
Hắn đứng dậy, nói: "Nhưng Thiên Tiên giới ta thái bình lâu rồi, rất nhiều long tộc đã không còn huyết tính như trước, cần phải có kẻ thù bên ngoài đến mài giũa bọn họ, nếu không tương lai chắc chắn sẽ có vấn đề. Ngươi truyền lệnh xuống."
Hắn trầm ngâm nói: "Hiện nay có man di Hứa Ứng và Uyển Minh của Địa Tiên giới tới bái kiến Tiên Đình, long tiên các nơi ứng chiến công bằng, không được làm khó. Nếu có người thắng, thưởng bốn tòa động uyên, phong hầu."
Thiên thừa tướng Nguyên Hanh vâng dạ, chần chờ một chút, dò hỏi: "Bệ hạ, chuyện nhỏ như khiêu chiến man di đâu cần để trong lòng?"
Minh Đạo Đế nói: "Việc này nhìn như chuyện nhỏ nhưng kì thực không nhỏ. Hứa Ứng này rất có thần thông, mượn thân thể Viễn Tổ nói chuyện với ta, khoe khoang vũ lực bản thân. Nếu không phải tính cách của hắn khác xa Viễn Tổ, ta cũng nhìn không ra người nói chuyện với ta là hắn."
Thiên thừa tướng Nguyên Hanh lấy làm kinh hãi: "Hứa Ứng ở Đế đô?"
Minh Đạo Đế lắc đầu nói: "Chắc vẫn còn ở Tử Thanh thành. Chắc hắn và Viễn Tổ có hành động gì đó, mượn thân thể của Viễn Tổ tới gặp ta, đúng là gan to bằng trời. Nhưng nếu hắn đã tự đề cử mình, như vậy ta cũng muốn xem thử thành tựu mấy năm nay của Địa Tiên giới như thế nào."
Thiên thừa tướng Nguyên Hanh bật cười nói: "Địa Tiên giới, chỉ là lãnh địa của yêu tộc và nhân tộc may mắn sống sót sau khi đại diệt tuyệt, có thể có cái gì? Bọn chúng chẳng qua nhặt được một ít tri thức còn sót lại của thái cổ Long Đình ta năm đó, phát triển đến bây giờ, văn minh của chúng không đáng nhắc tới."