Hứa Ứng lấy ra một tấm bia đá, Trường Tôn Thánh Hải cũng lấy tấm bia đá của mình ra, hai người khép chung vào một chỗ. Hứa Ứng kinh ngạc nói: "Đúng là là cùng một tấm bia đá! Sư huynh, huynh xem trên bia đá còn có chữ!"
Trường Tôn Thánh Hải cũng vô cùng khiếp sợ, nói: "Thế mà lại dùng lý văn của Bỉ Ngạn! Hình như là một môn công pháp!"
Hứa Ứng tiến đến phía trước cẩn thận xem xét, nói: "Công pháp này như tên là "Kim Luân Nhân Quả Độ Ách Kinh". Sư huynh, chúng ta lại có duyên phận này, đạt được môn công pháp này nhất định là tổ tiên tích đức!"
Trường Tôn Thánh Hải cũng cảm khái không thôi, nói: "Nhà tích thiện tất có phúc dư, cổ nhân quả không lừa ta."
Hứa Ứng nghe vào trong tai, trong lòng hồ nghi: "Những lời này rõ ràng là ngạn ngữ của Địa Tiên giới, chứ không phải của Bỉ Ngạn, hắn lại nói ra miệng, hơn nữa nói là lời của cổ nhân. Vị đại sư huynh này, lai lịch còn nghi vấn!"
Hai người bèn nghiên cứu đọc "Kim Luân Nhân Quả Độ Ách Kinh", đây chính là công pháp mà Hồng Đạo Quân tu luyện. Hồng Đạo Quân không phải người khai sáng ra Kim Luân Nhân Quả, người sáng tạo ra thật ra là của Thiên Cảnh. Trong trận chiến diệt tuyệt Thiên Cảnh, Hồng Đạo Quân đoạt được tấm bia đá này, từ đó trở thành cường giả tu luyện Nhân Quả đại đạo của Bỉ Ngạn.
Tu hành công pháp này cần phải nhập trần thế rèn luyện, hiểu rõ Nhân Quả, luyện thành Nhân Quả Kim Luân, để ngàn vạn Nhân Quả đều quấn quanh trên Kim Luân, bản thân lại không dính nửa điểm, đạt tới siêu nhiên.
Hứa Ứng và Trường Tôn Thánh Hải tự mình tìm hiểu, lại tập hợp một chỗ, nghiên cứu thảo luận lẫn nhau, phát hiện năng lực lĩnh ngộ của đối phương cực cao, trước đây bản thân chưa từng gặp, ai nấy không khỏi nghiêm nghị.
Có điều, hai đại cao thủ bọn họ cùng nhau tìm hiểu, huyền bí của "Kim Luân Nhân Quả Độ Ách Kinh", chỉ vẻn vẹn non nửa năm đã bị bọn họ tìm hiểu ra, mỗi người đều có thu hoạch rất lớn.
Dùng thời gian nửa năm tìm hiểu ra Nhân Quả Kim Luân, đối với Hứa Ứng mà nói đã là thập phần không tầm thường.
Năm đó Hư Hoàng Đại Đạo Quân đưa Hỗn Nguyên Động Uyên Tích Kiếp Kinh tới, bọn hắn tập hợp tất cả trí tuệ Địa Tiên Giới, cũng mất mười năm mới lĩnh ngộ được môn công pháp này.
Đương nhiên, điều này không chứng tỏ Hứa Ứng và Trường Tôn Thánh Hải là người vượt qua tất cả trí tuệ của Địa Tiên giới, mà là kiến thức tích lũy của hai người bọn họ vượt xa kiến thức tích lũy của Địa Tiên Giới, bởi vậy Địa Tiên giới được phiên dịch rất khó, mà bọn họ phiên dịch lại rất đơn giản.
Hứa Ứng đang muốn tu luyện Kim Luân Nhân Quả thì nghe tin Thái Nhất Đại Đạo Quân bế quan kết thúc, triệu kiến y. Hứa Ứng đành phải tạm thời buông việc tu luyện Nhân Quả đại đạo, đến Dao Quang điện gặp Thái Nhất Đại Đạo Quân.
Thái Nhất Đại Đạo Quân ngồi ngay ngắn ở trên Lưu Ly phỉ thúy đài, quanh thân lấp lánh bảo quang, thần quang sau đầu càng thêm sáng chói, không thấy rõ được mặt mũi của hắn.
"Hứa Ứng, thương thế của ta đã khỏi hẳn, ngươi truyền thụ cho ta Huyền Hoàng Đạo Giới Kinh." Thái Nhất nói.
Hứa Ứng nói: "Vâng, sư phụ."
Thái Nhất Đại Đạo Quân khẽ nhíu mày, cảm thấy tiếng sư phụ này có phần chói tai.
Hứa Ứng tụng niệm từng câu trong Huyền Hoàng Đạo Giới Kinh, không chút sửa đổi.
Huyền Hoàng Đạo Giới Kinh, là công pháp cấp bậc Đại Đạo Chủ, cần luyện động uyên thành thế giới đại đạo, sau khi tu thành thế giới đại đạo, thông suốt như lưu ly, bất kỳ đại đạo nào trong thiên địa đều chiếu rọi trong đạo giới, tất cả đạo pháp, trong mắt Đại Đạo Chủ không còn bí mật gì đáng nói.
Chỉ có điều, môn công pháp này là dùng lý văn viết thành.
Lý văn là một loại đạo ngữ, Hứa Ứng niệm tụng lý văn, có nhiều chỗ mình lĩnh ngộ chưa đủ, vướng mắc ở đạo hạnh cho nên khó có thể biểu đạt chuẩn xác hàm nghĩa.
Y đọc lại từ đầu đến cuối một lần, Thái Nhất Đại Đạo Quân hơi nhíu mày, nhưng cũng biết Hứa Ứng không thể kể lại nguyên bản công pháp này một lần. Muốn thuật lại nguyên bản, chỉ có Huyền Hoàng phục sinh mới có thể làm được.
Hứa Ứng đọc xong bèn lui qua một bên.
Thái Nhất Đại Đạo Quân nhắm mắt lại, lẳng lặng tìm hiểu.
Hứa Ứng liếc mắt nhìn Thái Nhất Đại Đạo Quân một cái, thầm nghĩ: "Huyền Hoàng Đạo Giới Kinh, và Hỗn Động Bất Diệt Kinh, hai loại ý tưởng chứng đạo không giống nhau, đi theo hai con đường hoàn toàn khác nhau."
Huyền Hoàng Đạo Giới Kinh là để luyện Đạo Giới chứng đạo, Hỗn Động Bất Diệt Kinh là cách luyện Hỗn Động để chứng đạo.
Mà Đạo Giới và Hỗn Động là hai thứ hoàn toàn khác nhau.
Mỗi cảnh giới trước, mọi người đều tu luyện động uyên, không có gì khác nhau, mà đến cảnh giới Đại Đạo Chủ hết lần này tới lần khác ;aok phải tu luyện bất đồng mới có thể thành Đại Đạo Chủ.
"Không phải nói muôn vàn đại đạo, trăm sông đổ về một biển, sao càng đến phía sau lại càng khác nhau nhiều hơn?" Trong lòng y hắn có phần khó hiểu.