Y trầm mê trong chuyện Võ Đạo không có phù văn, thế nên bị Viễn Tổ chiếm đoạt thân thể, nhưng may mà Viễn Tổ còn chưa kịp làm xằng làm bậy, đã bị y đuổi ra ngoài, cuối cùng không có gây ra sai lầm lớn nào.
Nguyên Vị Ương trưởng thấy tình hình như vậy mới biết người vừa rồi trong cơ thể Hứa Ứng chính là Viễn Tổ, không phải cường giả Đạo cảnh thập trọng đoạt xá.
Hứa Ứng dò xét bốn phía, lại lùi đến trước di tích xem xét tỉ mỉ tấm bia đá kia, Nguyên Vị Ương đi tới bên cạnh y, dò hỏi: "Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?"
Hứa Ứng cười nói: "Vừa rồi ta ngộ ra đạo lý Võ Đạo không có phù văn, đột nhiên có một loại cảm giác đại triệt đại ngộ đại đạo siêu nhiên, tự cho là nhìn trộm được một góc cảnh giới đại đạo chi chủ."
Nguyên Vị Ương hấp háy mắt: "Sau đó thì sao? Ngươi thật sự nhìn thấy?"
Hứa Ứng suy nghĩ một chút, nói: "Ta cho là ta nhìn được."
Dù sao hắn cũng chưa từng tiếp xúc với cảnh giới đại đạo chi chủ này, hết thảy đều căn cứ vào phỏng đoán của chính mình đối với đại đạo chi chủ, tuy nhiên con đường tu hành của Võ Đạo đã được y nghĩ thông suốt. Mà con đường tu hành mới cũng được y tìm ra phương hướng, xác định Bất Hủ cảnh của Tân Đạo.
Hứa Ứng vừa quan sát kiếm ý ẩn chứa bên trong đạo văn trên bia đá, vừa nói: "Tân Đạo tu luyện tới cảnh giới Chí Tôn, lại tu hành về phía trước, chính là nhắm đến thân ngang với đạo, tu luyện đến Chí Tôn cảnh viên mãn, là cần luyện động uyên nhập thể."
Minh Mạn hết nhìn đông tới nhìn tây, thầm nghĩ: "Cha ta đâu?"
Nhưng Hứa Ứng giảng giải Chí Tôn cảnh và Bất Hủ cảnh, lập tức thu hút sự chú ý của cô lại, ném Minh Đạo Đế ra sau đầu.
Nguyên Vị Ương dò hỏi: "Luyện động uyên nhập thể? Lời ấy nghĩa là gì?"
Quả Chuông và Tru Tiên kiếm cũng vội vàng tiến đến lắng nghe.
Hứa Ứng đáp: "Thời đại Long Đình tu luyện Đạo cảnh, Long gia vô sư tự thông, chia cảnh giới đại đạo thành cửu trọng, tu sĩ ở cảnh giới Đạo cảnh, tu luyện tới bát trọng thiên cũng là do đại đạo thuần túy tạo thành. Đến tầng thứ chín., Đạo cảnh nguyên thần thân thể đều hóa thành đại đạo. Đây chính là Bất Hủ. Cựu Đạo của thời đại Yêu Đình, tu luyện là Đạo tràng, Đạo tràng là biến dị của Đạo cảnh. Nhưng tiếc rằng khi đó người tu luyện Đạo hoa Đạo quả Đạo thụ nên mới đi sai đường, không phát hiện được Bất Hủ cảnh."
Nguyên Vị Ương nhẹ nhàng gật đầu, cô cũng có hiểu biết về Cựu Đạo, biết tu luyện tới Đại La Diệu Cảnh là không có tiền đồ.
Hứa Ứng tiếp tục nói: "Sau khi tu luyện Chí Tôn cảnh tới tuyệt đỉnh, động uyên hóa thành động uyên đại đạo, luyện vào trong cơ thể là có thể từ trong ra ngoài thân thể, nguyên thần hóa thành đại đạo, tu thành Đạo Thể. Như vậy, tốc độ tu luyện nhanh hơn Đạo cản, tất nhiên có thể tu luyện tới cảnh giới Bất Hủ. Loại Bất Hủ cảnh này có thân hòa đại đạo, thân ngang với đạo, trong người chứa động uyên, dung hòa một thể, còn có thể mạnh hơn Bất Hủ cảnh của Bỉ Ngạn và Long gia, đủ để bù đắp thiếu sót trong cấu trúc đại đạo."
Trong thức hải, Viễn Tổ cũng nghe đến nhập thần, Hứa Ứng bình phẩm Đạo cảnh mặc dù khiến cho hắn cực kỳ khó chịu, nhưng cũng không thể không thừa nhận Tân Đạo của Hứa Ứng đúng là cao hơn hệ thống Đạo cảnh một bậc.
Nguyên Vị Ương cảm khái nói: "Không hổ là Hứa Đạo Tổ, thiếp thân tâm phục khẩu phục."
Cô nói câu thiếp, khiến trong lòng Hứa Ứng như nở hoa.
Sở dĩ Hứa Ứng có thể tìm hiểu ra phương pháp tu luyện Bất Hủ cảnh của Tân Đại Đạo, chủ yếu vẫn do y phát giác được ảo diệu đại đạo trên thi thể đại đạo chi chủ kia. Từ đại đạo không có cấu tạo để nghịch chuyển về Đạo cảnh cửu trọng, chính là từ trên cao nhìn xuống, rõ ràng ngay trước mắt.
Lúc này, cường giả long tộc khác dồn dập phát hiện Minh Đạo Đế không thấy bóng dáng, dồn dập đi tới tấm gương tìm kiếm.
Trong tấm gương , bên cạnh Minh Đạo Đế xuất hiện thêm một cường giả long tộc, dặn dò bọn họ đừng hành động thiếu suy nghĩ, nói: "Minh Mạn con gái ta thông minh lanh lợi, chắc chắn sẽ nhanh chóng phát hiện trẫm biến mất, ắt sẽ mời Đạo Tổ tới giúp đỡ. Mọi người an tâm chớ vội."
Số lượng cường giả long tộc rơi vào trong gương càng ngày càng nhiều, chẳng bao lâu sau tất cả đều rơi vào trong gương.
Minh Đạo Đế tiếp tục chờ đợi, thầm nghĩ: "Mạn nhi nên phát hiện ra rồi."
Minh Mạn công chúa nghe Hứa Ứng nói một lời, được lợi không ít, tinh tế lĩnh ngộ, sớm đã ném ông già nhà mình ra xa vạn dặm.
Hứa Ứng phỏng đoán kiếm ý Thông Thiên Kiếm Chủ trên bia đá, qua một lúc lâu, y mới đứng dậy đi vào trong di tích đình Tiền Đình sừng sững trong kiếm trận.
Y phát động kiếm ý, lập tức từng thanh kiếm đá khổng lồ rung động, chậm rãi rút lên từ lòng đất, thế nhưng kiếm trận vẫn như trước, tiếp tục duy trì kiếm trận không tiêu tan!