Lâu Minh Ngọc đã từng nhìn thấy rất nhiều động uyên, từ động uyên cấp thấp nhất chỉ có một tòa tiên sơn, đến đẳng cấp cao nhất là động uyên cấp Chí Tôn, hắn đều gặp qua, cũng nghiên cứu qua, thậm chí còn dùng động uyên cấp Chí Tôn để tu luyện.
Động uyên hiện ra ở chỗ Hứa Ứng, chỉ là một cảnh giới, nhưng Tiên đạo được nuôi dưỡng trong đó lại tự thành động uyên.
Cảnh giới tân đạo tinh diệu như vậy, trùng kích nó mang tới lập tức đánh nát ma niệm trong lòng Lâu Minh Ngọc, để hắn nhịn không được mà kích động, hốc mắt nóng lên, lại có nước mắt chảy ra.
"Diệu cảnh như thế, là may mắn của vô số tu sĩ, nếu ta vì tư dục của bản thân mà giết hắn, chính là tự tuyệt tại đạo!"
Ma niệm trong đạo tâm của hắn đã diệt hết, bất chợt có một loại cảm giác đại triệt đại ngộ, đạo tâm thông thấu, chỉ cảm thấy đủ loại tham niệm tư dục của mình lúc trước cũng chỉ có vậy mà thôi.
Tu vi cảnh giới của Hứa Ứng vẫn còn đang tăng lên, chăng bao lâu sau đã vượt qua Nguyên Thần cảnh, đi vào Động Uyên Cửu Cảnh. Dưới sự chuyên cần khổ luyện của y, động uyên không ngừng tăng lên, lao thẳng về phía đệ cửu cảnh.
Lâu Minh Ngọc thầm nghĩ: "Nếu chín cảnh giới tân đạo bị Hứa sư đệ đặt tên là đệ nhất trọng thiên đệ nhị trọng thiên thì đúng là làm trò hề cho thiên hạ. Sau này tu sĩ nói tới Đạo Tổ sáng lập cảnh giới, trong lòng đều phải âm thầm mắng một câu mù chữ. Nhưng may mà ta đã cho hắn chút áp lực."
Trong lòng của hắn âm thầm tự đắc, công lao của mình khẳng định sẽ cao hơn đồng tử nâng kiếm bên người Đạo Tổ một chút.
"Hứa sư đệ là nhờ ta chỉ điểm nên mới khai ngộ, cho dù ta không chiếm một nửa công lao, nhưng hai ba thành cũng phải có chữ?"
Hắn ngẫm nghĩ, cảm thấy như thế vẫn quá nhiều, thầm nghĩ, "Một thành, một thành chắc cũng phải có chứ?"
Nhưng đúng vào lúc này, Lâu Minh Ngọc đột nhiên cảm giác được một cỗ rung động kỳ lạ truyền đến, chấn động đến mức trái tim của hắn đập rộn lên. Lâu Minh Ngọc nhìn về phía Hứa Ứng, Hứa Ứng vẫn đang tu hành ngộ đạo, cũng không bị nguồn rung động này ảnh hưởng.
Nguyên nhân tạo thành rung động hiển nhiên cũng không phải Hứa Ứng.
Lâu Minh Ngọc tìm kiếm nguồn gốc phát ra rung động, trong lòng khẽ động, đi ra khỏi Đại La Thiên của Thánh Tôn, dõi mắt nhìn ra các Đại La Thiên xung quanh. Chỉ thấy mười hai toà Đại La Thiên xung quanh lúc này cũng đang dao động, khiến cho những Đại La Thiên do Đạo tạo thành vậy mà bắt đầu nhăn nheo uốn lượn!
Lâu Minh Ngọc lại càng kinh ngạc hơn, nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy Cửu Thiên dưới Đại La Thiên thế mà cũng xuất hiện từng đợt uốn lượn, nhăn nheo như gợn nước đang lưu động!
"Đây là. . ."
Hắn nhìn về phía Địa Tiên giới, toàn bộ Địa Tiên giới như mặt biển nổi sóng, nhẹ nhàng rung chuyển, từng gợn sóng lan ra từ một góc này của Địa Tiên giới, dùng tốc độ cực nhanh lan đến một chỗ khác của Địa Tiên giới.
Lúc này tinh không cũng đột nhiên trở nên sáng lên, phương hướng Nhân Gian giới, như đột nhiên xuất hiện thêm vô số ngôi sao.
Lâu Minh Ngọc từ xa nhìn lại, mơ hồ nhìn thấy trong hào quang của Nhân Gian giới xa xôi không gì sánh được, đột nhiên có ba thứ trông như động uyên đang xoay tròn.
Lâu Minh Ngọc giật mình, lẩm bẩm nói: "Thánh Tôn và Tổ Thần cuối cùng vẫn chạm mặt ở Nhân Gian giới. . ."
Bây giờ viễn tổ thân vẫn thần phá, trên đời này, người có thể đánh một trận với Tổ Thần chỉ còn lại một mình Thánh Tôn!
Thánh Tôn đại biểu cho chiến lực mạnh nhất của thời đại tân đạo, một mình quyết chiến Tổ Thần, hào quang của trận chiến này, đủ để ghi vào sử sách!
"Nhưng Thánh Tôn và Tổ Thần giao phong, như vậy Minh Tôn chắc chắn sẽ biết Thánh Tôn không có ở Đại La Thiên. . ."
Lâu Minh Ngọc nghĩ tới đây, không khỏi rùng mình một cái.
Cùng lúc đó, Tiên Đế Chí Tôn vừa xuất quan đã chém xuống đạo thương Táng hóa, tu vi cũng quay về đỉnh phong, những ngày này hắn bận rộn lo liệu chính vụ, cần cù chăm chỉ, hôm nay mới được rảnh rỗi.
Bên ngoài đế cung, hắn đưa mắt nhìn lên, nhìn thấy ánh sáng truyền đến từ Nhân Gian giới, đột nhiên quay đầu quét mắt nhìn phía Đại La Thiên, sắc mặt trở nên kỳ lạ.
"Thánh Tôn, ngươi không ở trên Đại La Thiên?"
Tổ Đình.
Chân Võ quan.
Bắc Cực Tứ Thánh tọa trấn ở đây, Tứ Thánh tu luyện đều là động uyên Thái Thượng, lúc này trên bầu trời bày biện ra dị tượng động uyên Thái Thượng, đạo lực và linh khí to lớn vô biên của Thái Thượng Đạo cuồn cuộn mà đến, từ động uyên Thái Thượng chảy vào Chân Võ quan.
Ninh Thanh công tử cũng tu hành ở đây, rất cần cù chăm chỉ dưới sự chỉ điểm của Tứ Thánh, lĩnh ngộ đối với Thái Thượng Đạo cũng đạt tới cảnh giới cực cao.
Lúc này, một âm thanh vô cùng rõ ràng truyền vào trong tai của Tứ Thánh và Ninh Thanh công tử: "Tuy động uyên Thái Thượng là động uyên cấp Chí Tôn, nhưng vì tổn hại, đại đạo không được đầy đủ, đã sớm không người hỏi thăm. Không ngờ các ngươi lại coi như trân bảo."