Thân thể năm người cứng đờ, lập tức cảm giác thân thể không cách nào tự chủ, nguyên thần, thần thức, đại đạo đều không chịu khống chế của bản thân, trong lòng không khỏi cả kinh.
Càng nhiều sợi dây Nhân Quả từ trong guồng quay bay ra, xuyên qua những chí bảo Bất Hủ như Thái Nhất Vạn Đạo đỉnh, Thần Ma Bách Chiến đồ.
Mấy trăm món chí bảo dừng lại giữa không trung, khẽ rung động, thế nhưng vẫn không cách nào thoát khỏi Nhân Quả.
"Kính viếng Ứng gia!"
Quả Chuông thấy thế, vội vàng chạy trốn ra ngoài, kêu lên: "Ứng gia, tương lai ta tu luyện có thành tựu, nhất định sẽ báo thù rửa hận cho ngươi!"
"Keng keng keng keng!"
Liên tiếp những sợi dây Nhân Quả đâm tới, nhưng khi chạm đến mặt ngoài chuông là bị những nếp nhăn kỳ dị đẩy ra, không thể nào xuyên qua Quả Chuông này.
Chung gia vui mừng, kêu lên: "Hồng Thiên Cương, ta trời sinh khắc chế ngươi, đợi tu vi của ta có thành tựu... Hồng gia tha mạng!"
Từng sợi Nhân Quả không cách nào đâm xuyên người nó, dứt khoát xuyên qua mũi, treo Quả Chuông lên.
Tru Tiên tàn kiếm ở đằng khác tung bay trên dưới, tránh né dây Nhân Quả tập kích, thậm chí chặt đứt từng đạo Nhân Quả, nhưng mà vẫn bị Nhân Quả xuyên qua, cũng bị treo trên không trung, không thể động đậy.
Chỉ trong giây lát ngắn ngủi, toàn quân đã bị diệt sạch.
Chắc Hồng Đạo Quân cảm thấy Hứa Ứng với nguy hiểm nhất, xỏ nhiều sợi Nhân Quả trên người y nhất, cơ hồ xuyên thành một đường cong hình người.
Cũng may những Nhân Quả này hữu hình vô chất, không tổn hại gì đến y.
"Nhân Quả đại đạo quả thật lợi hại, không ngờ lại có thể khống chế hành động của chúng ta."
Ánh mắt Hứa Ứng hấp háy, con ngươi xoay chuyển, nhìn về phía Hỗn Độn chi khí trên bầu trời đang rơi xuống. Huyền Hoàng Đại Đạo Chủ mở ra mảnh không gian Hỗn Độn này ở trong Hỗn Độn hải, chắc là thời gian đã quá lâu dẫn đến nơi này bị Hỗn Độn hải ăn mòn, trở nên không ổn định.
"Có thể lợi dụng Hỗn Độn áp chế tất cả các đại đạo khác, để càng nhiều Hỗn Độn chi khí rót vào giới này, hình thành một không gian chư thiên vô đạo, hạn chế Nhân Quả đại đạo của hắn phát huy. Thế thì trận chiến này còn có phần thắng."
Hứa Ứng nghĩ tới đây, ý đồ di chuyển thân thể, nhưng hoàn toàn không thể động đậy, căn bản là không có cơ hội đánh vỡ vòm trời.
"Cũng có thể thả Hỗn Độn chi khí trong động uyên Võ Đạo ta ra, Liên gia tích cóp nhiều Hỗn Độn chi khí như vậy, có thể lợi dụng Hỗn Độn chi khí này hình thành chư thiên vô đạo..."
Hứa Ứng điều động thần thức, liên lạc với hoa sen Hỗn Độn, nhưng phát hiện thần thức cũng không thể sử dụng.
Trong lòng y trầm xuống, Nhân Quả đại đạo quá mức bá đạo, y không tìm ra biện pháp có thể phá giải.
"Trên đời này có người nói Thái Nhất là đại đạo mạnh nhất, có người nói Ngũ Thái mới là Đạo cường đại nhất, còn có người nói Hồng Mông mới là mạnh nhất, cũng có người nói Hỗn Độn mới đúng. Thế nhưng, đại đạo cường đại nhất, thật ra là Nhân Quả."
Hồng Đạo Quân đứng ở không trung, áp chế đạo thương trên người, âm thanh vang dội, nói: "Kiếp số chính là Nhân Quả, có thể phá hủy một vũ trụ, hủy diệt cường giả mạnh nhất ở đó. Đại đạo triều tịch cũng là Nhân Quả, phàm là ở trong triều tịch, bất luận ngươi trốn ở nơi nào, đều sẽ bị đuổi kịp. Có người nói Hỗn Độn có thể khắc chế Nhân Quả, đúng là nói năng ngông cuồng."
Hắn lắc đầu, nói với đám người Hứa Ứng: "Bọn họ nói, trong Hỗn Độn, không còn Nhân Quả, có thể thấy được Hỗn Độn có thể khắc chế Nhân Quả. Nhưng một người không thể ngâm trong Hỗn Độn, chỉ cần hắn rời khỏi Hỗn Độn, bất kể hắn ở nơi nào, vũ trụ nào, thậm chí trên chiếc thuyền nào, Nhân Quả sẽ tìm tới hắn, bắt hắn trả lại Nhân Quả."
Hồng Đạo Quân nhẹ nhàng giơ tay lên, từng món chí bảo chậm rãi di động trên không trung, tự tỏa ra chấn động trí mạng.
"Nhân Quả mới là đại đạo mạnh nhất trong tất cả đại đạo, nắm giữ Nhân Quả thì nắm giữ tất cả!"
Hắn vừa dứt lời thì đã thấy mấy trăm món chí bảo Bất Hủ, bao gồm cả Thái Nhất Vạn Đạo đỉnh mà Hứa Ứng thu lấy, tất cả đều bộc phát ra uy lực đánh về phía nhau!
Đám người Hứa Ứng, Trác Đạo Thuần tê cả da đầu, chỉ thấy những chí bảo đại đạo lần lượt bị hủy diệt dưới uy năng của đối phương, trong khoảnh khắc chỉ còn lại hơn mười món chí bảo đại đạo.
Những mảnh vỡ pháp bảo này bồng bềnh rơi vào trong thiên địa, các loại Tiên Thiên đại đạo ẩn chứa bên trong pháp bảo cũng tự rơi xuống.
Còn sót lại chỉ là số ít pháp bảo như Quả Chuông, tàn kiếm, Vạn Đạo đỉnh mà thôi. Có điều những pháp bảo này cũng rách nát, uy lực không còn.
Năm người thấy thế mất hết hy vọng.
Đột nhiên, bọn họ cảm thấy thân thể mình không bị khống chế hành động, từng người đều chuẩn bị thần thông sẵn sàng ra tay với nhau!
Bọn họ giống như rối gỗ chỉ biết di chuyển theo dây, không có năng lực tự chủ, chỉ có thể bị Nhân Quả điều khiển.
"Lần này thua rồi, Hồng Đạo Quân cờ thắng một bậc." Trong lòng bọn họ thầm nhủ.