"Giữa người trưởng thành không có thù hận nào là mãi mãi, Hứa Ứng! Ta là Tiên Đế, có ta giúp ngươi mở rộng tân đạo, ngươi sẽ là Đạo Tổ! Đạo Tổ đấy. . . ."
"Bốp!"
Hứa Ứng thần thái đờ đẫn, nện hết quyền này tới quyền khác, đầu và thân thể của Tiên Đế Chí Tôn từng chút từng chút lún vào bên trong Nhân Sâm Quả Thụ, nện đến mức huyết nhục bay tán loạn, nện đến mức xương cốt đều đứt gãy.
Ban đầu Tiên Đế còn có thể nói chuyện, nhưng về sau, dần dần đã nói không nổi nữa.
Hứa Ứng kéo tóc của Tiên Đế Chí Tôn, lại kéo người này từ trong cây ra, chộp lấy đầu của hắn xé ra ngoài. Thân thể của Tiên Đế và Nhân Sâm Quả Thụ vốn đã kết làm một thể, xé rách thân thể của Tiên Đế, cũng sẽ không kéo một nửa thân thể khác ra được, chỉ có thể xé thành hai nửa mà thôi!
Nhưng thân thể của Tiên Đế Chí Tôn thực sự quá cứng rắn, dù lực lượng của Hứa Ứng lớn như vậy cũng không thể một hơi xé rách được, chỉ có thể từ từ xé ra.
Tiên Đế bị xé toạc nửa cái đầu, đau đến mức há miệng phát ra tiếng kêu vô cùng thảm thiết.
Hứa Ứng dùng sức kéo mạnh, kéo nửa người của hắn trên từ trên cây xuống, tiếng kêu thảm thiết của Tiên Đế đã đến mức khiến người ta không đành lòng nghe.
Hứa Ứng kéo nửa người của Tiên Đế xuống, Tiên Đế đã không thể phát ra được bất kỳ thanh âm nào nữa, vẫn bị Hứa Ứng ấn trên mặt đất nện liên tục. Máu chảy đầy đất.
Lúc này, quang mang của Quy Đạo Ngọc Bàn từ trên không trung chiếu xuống, chiếu lên người Hứa Ứng, ầm một tiếng, khiến y bị nổ bay.
"Được rồi."
Bờ bên kia của Thiên Uyên, từng tôn tồn tại cường đại đến cực điểm nhao nhao đứng dậy, mang theo uy nghi khổng lồ từ trên trời giáng xuống, cũng có từng tôn cường giả Diệu Cảnh nhao nhao ra tay, đối kháng với đám người Hư Hoàng, Yêu Tổ, Tử Vi Hậu Chủ!
"Bọn ta cần một vị Chí Tôn cường đại, một vị Chí Tôn mà bọn ta có thể khống chế, có chung lý niệm với bọn ta, một tồn tại cường đại có thể cùng bọn ta chống lại Thánh Tôn."
Từng thân hình cao lớn từ trên trời giáng xuống, thần quang bao phủ sau đầu của bọn họ, quang mang chói mắt, khiến người khác không thể nhìn rõ gương mặt của họ.
"Chứ không phải một Đạo Tổ tân đạo không thể làm được gì."
Một vị tồn tại cường đại mỉm cười, chậm rãi vươn bàn tay hữu nghị ra với Tiên Đế Chí Tôn đang nằm sõng soài dưới đất.
Một vị tồn tại cường đại khác giang rộng năm ngón tay ra, một chưởng đánh ra, khiến cho Hứa Ứng đang chạy tới phải bay ngược ra sau, dính trên vách đá.
Còn có một người nâng Tiên Đế lên, hắn ở bên cạnh Nhân Sâm Quả Thụ, khiến huyết nhục của hắn và Nhân Sâm Quả Thụ tương liên với nhau.
"Thứ mà Lục Tôn Thập Nhị Diệu bọn ta cần chính là đồng minh giống như Minh Tôn. Hôm nay chính thức đón nhận Minh Tôn đạo hữu, trở thành kẻ thống trị Tam Giới!"
Từng món pháp bảo Chí Tôn và chí bảo Diệu Cảnh bay ra, trấn áp Hứa Ứng còn đang giãy dụa lại.
"Minh Tôn đạo hữu, xin mời thu hoạch."
Hứa Ứng tỉnh lại trong bóng tối, mơ màng nhìn ra xung quanh, y nhìn thấy từng Hứa Ứng cô đơn đứng trong bóng tối. Thế giới này không có ánh sáng, chỉ có những Hứa Ứng này mà thôi.
Mỗi một Hứa Ứng đều là một cá thể đơn độc, xuất hiện rõ mồn một trước mắt y, ở trong bóng tối, những Hứa Ứng này lại có vẻ vô cùng cô độc.
Y đi tới trước mặt một Hứa Ứng trong số đó, mới phát hiện đây là một Hứa Ứng đã chết. Hứa Ứng kia mở to hai mắt, đứng ở trong bóng tối, cho dù y tới gần thì người kia cũng không nhúc nhích.
Đây là Hứa Ứng ở kiếp trước, con trai của một nông phu.
Y có thể nhìn thấy ký ức của Hứa Ứng đã chết này, đầu tiên là một đoạn ký ức giả về trận hỏa hoạn ở Hứa gia, sau đó là những ngày tháng bán mặt cho đất bán lưng cho trời.
Tuổi thọ của Hứa Ứng này rất ngắn, chỉ có 10 tuổi.
Y tiếp tục đi đến phía trước, đi tới trước mặt một Hứa Ứng khác, Hứa Ứng này cũng đã chết rồi, hai mắt mở to, đứng im như tượng ở chỗ đó.
Hứa Ứng này là kiếp trước kiếp trước của y, là con trai của một thợ mộc, có ký ức giả về trận hỏa hoạn ở Hứa gia, sau đó theo thợ mộc học làm nghề mộc.
Tuổi thọ của y cũng chỉ có 10 tuổi.
Hứa Ứng tiếp tục đi tới phía trước, tìm được kiếp trước kiếp trước kiếp trước, cũng là một thiếu niên tuổi thọ chỉ chừng 10 tuổi.
Y không ngừng tiến lên, nhìn thấy nhiều Hứa Ứng đã chết hơn, những Hứa Ứng này cũng không phải tất cả đều sống tròn mười năm. Những Hứa Ứng sinh ra trước khi na pháp ở Nguyên Thú phát triển, có người chỉ sống được vài tháng đã bị người ta phát hiện, bắt lấy Bất Lão Thần Tiên này, xem như thuốc dẫn, làm thành Nhục Linh Đan.
Y bị hấp chín lên ăn, ném vào vạc nấu lên ăn, bị cắt miếng xào lăn, còn bị làm thành đủ loại món ngon.
Bất Lão Thần Tiên đối với Luyện Khí sĩ khi đó mà nói, chính là một vị thuốc có thể trường sinh.