Pháp môn khai ngộ này cực kỳ trân quý, Tiên Đế Chí Tôn chẳng qua là đồ đệ của Thanh Huyền, là con rối do Lục Tôn Thập Nhị Diệu nâng đỡ lên, không có tư cách tiếp xúc với Thái Nhất Khai Ngộ. Hắn ngấp nghé pháp môn khai ngộ này đã lâu.
Tạo Hóa Chí Tôn cười nói: "Bệ hạ nói có lý. Lão thần có một quyển Thái Nhất Khai Ngộ, nguyện dâng ra cho mọi người cùng dùng."
Hắn lấy ra Thái Nhất Khai Ngộ mà mình cất giấu đã lâu, pháp môn này chính là Huyền Đô Ngọc Kinh cung cất giữ, Huyền Đô bị diệt, cuối cùng rơi vào trong tay của hắn.
Tiên Đế mừng rỡ, thu hồi Thái Nhất Khai Ngộ, nói: "Tạo Hóa đạo huynh cứ yên tâm, ta ngộ ra ảo diệu của Thúy Nham đạo cảnh thì sẽ giúp các vị chữa trị thương thế."
Hắn không còn xưng sư thúc, mà gọi Tạo Hóa Chí Tôn thành đạo huynh.
Tạo Hóa Chí Tôn cũng lơ đễnh, cười nói: "Kinh văn này bác đại tinh thâm, không bằng bệ hạ và các vị đạo hữu chia sẻ với nhau, cùng giải mã Thái Nhất Khai Ngộ và Thúy Nham đạo cảnh. Năm đó người tu hành Thái Nhất Khai Ngộ rất nhiều, nhưng có thành tựu, triệu hoán được động uyên Chí Tôn lại lác đác không có mấy. Chi bằng hợp mưu hợp sức, cũng có thể sớm ngày khôi phục."
Tiên Đế làm sao chịu chia sẻ cùng bọn họ chứ? Nhưng nếu như mình không truyền, chỉ sợ Tạo Hóa Chí Tôn sẽ trở thành bánh trái thơm ngon trong mắt người khác, dù sao Tạo Hóa Chí Tôn khẳng định cũng sẽ giữ lại một phần.
"Trẫm nguyện ý chia sẻ cùng các vị đạo hữu." Tiên Đế cười nói.
Mọi người đều vui vẻ.
Trên Độ Thế Kim Thuyền, Hứa Ứng tái tạo ẩn cảnh, trùng tu động uyên, qua hơn mười ngày, đã luyện về động uyên Thái Nhất.
Không chỉ như vậy, động uyên Vô Cực, Thái Cực, Thái Thương, Thái Anh, Thái Thượng mà Nguyên Vị Ương tu luyện, Hứa Ứng cũng luyện một lần.
Nguyên Vị Ương có được lục đại động uyên, nếu như tu thành Chí Tôn cảnh, chính là lục đại động uyên cấp Chí Tôn, mà Hứa Ứng lại nhiều hơn cô một cái động uyên Võ Đạo.
Bây giờ quy mô bảy đại động uyên của Hứa Ứng còn nông cạn, nhưng lực lượng ẩn chứa trong động uyên lại cực kỳ khả quan, khiến tu vi của y tăng lên nhanh hơn rất nhiều lần, chỉ trong vòng ba tháng ngắn ngủi, y đã luyện về bất diệt chân linh, bất diệt nguyên thần.
Bảy đại động uyên đồng loạt tiến lên, Lục Đạo cảnh của y lại tiến lên thêm một bước, bước vào Phi Thăng cảnh.
Bảy đại động uyên của y vận chuyển ở sau lưng, Tiên Linh chi khí và thiên địa linh lực không ngừng tràn vào trong cơ thể của y, không ngừng đẩy tu vi của y về phía trước đi.
Về phần Nguyên Vị Ương, tu vi càng thâm hậu, loáng thoáng có thể sánh với Hứa Ứng khi độ kiếp phi thăng năm đó.
Cô tu thành lục đại động uyên, khi đó Hứa Ứng chỉ tu thành động uyên Thái Nhất, số lượng động uyên kém xa cô.
Hai người đứng chung một chỗ, triển khai toàn bộ động uyên của mình ra, hòa lẫn vào nhau.
Những ngày này ở chung, tình cảm của hai người dần dần trở nên sâu đậm, cùng nhau nghiên cứu đạo thương của Tổ Thần và Thánh Tôn, trao đổi kiến giải với nhau, càng thêm hiểu rõ lẫn nhau.
Tổ Thần tinh thông Hắc Ám Thiên Đạo, nhưng đối với Thúy Nham đại đạo lại không tinh thông cho lắm, chen miệng vào không lọt.
Thánh Tôn lại có chỗ nghiên cứu đối với Thúy Nham đại đạo, nhưng mà mỗi khi hắn chen vào nói, Hứa Ứng đều lạnh lùng liếc mắt tới, hắn lại thức thời im miệng.
Trải qua Hứa Ứng và Nguyên Vị Ương cố gắng chữa trị, thương thế của Tổ Thần và Thánh Tôn cũng dần dần tốt lên rất nhiều, tu vi thực lực càng ngày càng mạnh.
Trong quá trình chữa trị, Tổ Thần và Thánh Tôn nghe thấy những gì Hứa Ứng và Nguyên Vị Ương giao lưu với nhau thì đều kinh ngạc không thôi, hai người trẻ tuổi này thông minh dị thường, giải mã ra rất nhiều ảo diệu của Thúy Nham đại đạo từ trong đạo thương của bọn họ, khiến cho bọn họ cũng thu hoạch được không ít.
Mà Bạch Cốt Thần Long kia cũng thường xuyên chạy tới, nghe Hứa Ứng và Nguyên Vị Ương giao lưu, ngày thường lại cùng Hứa Ứng tu luyện, tu vi tiến cảnh càng lúc càng nhanh, long khí quấn quanh thân thể, lại có khí huyết hoá sinh, hình thành cốt nhục da thịt, hình thái của ngũ tạng lục phủ, sừng trảo và vảy!
Đây là cách tu luyện của Quả Chuông, vậy mà lại được nghiệm chứng trên người nó!
Đây là điều làm cho Tổ Thần và Thánh Tôn kinh ngạc nhất, ai có thể nghĩ tới gia hỏa đã chết ngàn vạn năm, đi theo Hứa Ứng tu luyện Võ Đạo, vậy mà sắp luyện đến mức khởi tử hoàn sinh chứ!
"Tiểu Bạch nhất định có thể tu thành nhục thân!"
Hứa Ứng nhìn con Bạch Cốt Thần Long này, cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Quả Chuông luyện giả tu chân, tu luyện cực kỳ gian nan, không phải bất kỳ kẻ nào đều có thể luyện thành, ngay cả bản thân Quả Chuông cũng phải trốn ở bên trong Tiên Thiên đạo tràng của Hứa Ứng lần mò, có vậy mới đi thông con đường này.
"Tư chất của Tiểu Bạch chắc chắn cực kỳ lợi hại, không thua gì ta." Hứa Ứng thầm nghĩ.