Chín vị Thần Đế kia nhìn tòa động thiên Tiên giới này, ai nấy lộ vẻ kinh ngạc.
Hứa Ứng cúi người nói: “Ta tới nơi này là để lĩnh ngộ đại đạo của Minh Hải thời đại cổ xưa, tìm hiểu pháp môn mở động thiên Tiên giới.”
Tru Tuyệt cung Tống Đế Vương khen: “Đúng là tuyệt diệu, ngươi mở động thiên này nối thẳng tới Bỉ Ngạn, có thể đạt được ảo diệu của hồn phách, tu luyện nguyên thần cũng làm ít mà lợi nhiều!”
Các vị Thần Đế khác dồn dập gật đầu, tán thưởng không thôi.
Tô Cảnh Ngôn thấy bên này có tiên quang Tiên giới, tưởng Tiên giới có người giúp mình mở lối đi khác, lập tức bay về phía động thiên Tiên giới của Hứa Ứng.
Nhưng tòa động thiên Dũng Tuyền này vừa mở tầng thứ nhất, cho dù hắn có chui vào cũng không thể tới Tiên giới.
Tô Cảnh Ngôn vừa lao tới động thiên Dũng Tuyền của Hứa Ứng đã thấy Chuyển Luân Vương đánh tới, vội vàng phát động Kim Hà kiếm ngăn cản, xoay người bỏ chạy, nhưng đối diện lại có một tòa Phong Đô sơn nện thẳng xuống, đập tới mức nguyên thần và thân thể của hắn cùng vỡ nát.
Tô Cảnh Ngôn vốn không đến mức bị đập chết như vậy, nhưng Phong Đô sơn này nặng nề không gì sánh nổi, được Bắc âm Đại Đế tế luyện không biết bao nhiêu vạn năm, sở trường là sát thương nguyên thần. Nguyên thần của hắn bị đánh nát trước rồi thân thể mới tan vỡ, bị đè chết ngay tại chỗ.
Một chút bất diệt chân linh của Tô Tiên Vương bồng bềnh bay ra, rơi vào Minh Hải cổ xưa.
Đám tiên nhân còn lại của Vạn Thần Lôi ti thấy vậy, ai nấy hoảng sợ khó tả, vội vàng chạy tứ tán. Ngũ đại Phủ Quân lập tức thống lĩnh chư thần dưới trướng truy sát.
Minh Hải thời cổ xưa này cực kỳ rộng lớn, nếu đám tiên nhân này trốn, muốn tìm cũng chẳng dễ dàng gì. Nhưng cũng may bọn chúng không thể thoát khỏi nơi này.
Bắc Đế không tham gia, giơ tay nắm lấy Kim Hà kiếm, không ngờ thanh tiên kiếm kia đột nhiên xé gió bay đi.
Mười vị Thần Đế thấy vậy cũng dồn dập giơ tay chộp lấy nhưng ai cũng bắt hụt, đều ồ lên kinh ngạc.
Chỉ thấy Kim Hà kiếm kia phá vỡ hàng rào thiên địa, không biết bay về nơi đâu.
Bắc Đế sắc mặt trầm xuống nói: “Thực lực của Kim Hà Kiếm Quân còn cao minh hơn lúc trước!”
Hắn đi tới trước mặt Hứa Ứng và mười vị Thần Đế, cúi người nói: “Các vị đạo huynh cõi âm thời cổ xưa, Bắc âm xin được bái kiến, đa tạ thiện duyên của mười vị đạo huynh!”
“Không dám.”
Mười vị Thần Đế dồn dập trả lễ nói: “Đạo hữu không cần khách khí.”
Bắc Đế ưỡn thẳng người nói: “Ta khởi tử hoàn sinh, thực lực không bằng lúc trước. Nếu thực lực của ta khôi phục đỉnh phong, chưa chắc đã kém hơn mười vị đạo huynh. Tương lai cõi âm ổn định, lập lại trật tự, cõi âm cần có chỗ cắm dùi cho La Phong Lục Thiên cung của ta. Mười vị Đạo huynh không thể độc chiếm.”
Mười vị Thần Đế kia nhìn nhau, ai nấy mỉm cười hiểu ý.
Hứa Ứng chỉ sợ bọn họ đối chọi với nhau, cười nói: “Bắc Đế cư ngụ ở Bắc Cực Minh Hải của cõi âm, định cư tại Phong Đô sơn, được chúng sinh vạn giới tôn làm Bắc âm Đại Đế, lại xưng là Bắc Đế, là người thống trị Minh Hải mà chúng sinh lựa chọn.”
Phổ Minh cung Sở Giang Vương cười nói: “Hóa ra Bắc Đế ở Tân Địa Minh Hải.’
“Tân Địa Minh Hải?” Bắc Đế ngơ ngác.
Hứa Ứng cười nói: “Cái tên này đúng là thú vị. Minh Hải cõi âm của Chư Thiên Vạn Giới gọi là Tân Địa Minh Hải, thế thì Minh Hải thời cổ xưa phải gọi là Cổ Địa Minh Hải.”
Sở Giang Vương nói: “Bắc Đế đạo hữu có chỗ không biết rồi, ngươi sinh ra theo lời cầu nguyện của chúng sinh, vốn là thần linh nguyên thủy, trời sinh thống trị cõi âm. Nhưng mười người chúng ta thì khác, chúng ta không phải thần linh nguyên thủy của Minh Hải mà là hóa thân.”
Bắc Đế ngơ ngác, không hiểu biết gì về chuyện này.
Tuy Hứa Ứng biết Thái Thanh đạo nhân và Đông Minh Hư Hoàng nhưng không hiểu mấy về loại thiên địa nguyên thần này, nói: “Chư vị, thiên địa nguyên thần là hóa thân à?”
Sở Giang Vương nói: “Thiên địa nguyên thần cũng là hóa thân, nhưng thoát ly bản thể, đi theo đại đạo. Chẳng qua đại đạo mà thiên địa nguyên thần theo là thiên địa đại đạo của bản thể trong đạo tràng. Bởi vậy tuy thoát ly bản thể nhưng mỗi hành động, mỗi tiếng nói, mỗi cử chỉ đều là suy nghĩ của bản thể.”
Y giải thích không quá khó hiểu, Hứa Ứng và Bắc Đế nghe vậy đều hiểu.
Bắc Đế biến sắc, trong lòng dao động.
Thập Đại Thần Đế Sở Giang Vương đều là hóa thân, thế thì bản thể của bọn họ sẽ có thực lực cường đại cỡ nào, khủng khiếp cỡ nào?
Mười nhân vật cường đại dị thường giáng lâm cõi âm, đừng nói Bắc âm hắn, chỉ e ngay cả Đông Nhạc, Thương Ngô và Luân Hồi Huyền Nữ cũng không có đất đặt chân!
“Thật không dám giấu giếm, chúng ta trông như mười người, thật ra đều là một người.”