Chỉ là bọn họ linh trí không đủ cao, không đủ thông minh, khó mà lĩnh ngộ nhiều hơn.
Quan trọng hơn chính là dùng cơ cấu của lý để phân tích đạo, cần phải có công pháp ghi lại trên khối Thúy Nham ở Địa Tiên giới, tất cả Táng ở Nhân Gian giới, khi còn sống cũng chưa từng gặp khối Thúy Nham kia, không thể nào học được.
Hứa Táng Ứng lại có được Thái Nhất Khai Ngộ, dung hợp cùng Thái Nhất Tiên Thiên Công, thời thời khắc khắc thôi động công pháp, lĩnh hội đại đạo ghi lại trên Thúy Nham.
Đột nhiên, hắn phát hiện có chỗ nào đó không đúng, đột nhiên quay đầu lại, chỉ thấy một con Táng đi theo phía sau mình.
Hứa Táng Ứng vội vàng tăng tốc, con Táng kia cũng tăng tốc theo, bám theo sát sau lưng hắn.
"Tránh ra!" Hứa Táng Ứng quay đầu quát.
Thanh âm phát ra trong miệng y lại không phải tiếng người, mà là thanh âm đạo khóc.
Con Táng kia dừng bước lại, sau một lúc lại đi theo.
Hứa Táng Ứng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy sau lưng mình lại có thêm hai con Táng, cũng có hơn mười bộ xương khô ào ào đuổi theo y.
Hứa Táng Ứng trong lòng nghiêm nghị, hai tay nâng Thúy Nham, chân thì phi nước đại, đám Táng và bộ xương khô kia cũng nhanh chân phi nước đại theo, đuổi theo không bỏ.
Dọc đường, càng ngày càng có nhiều Táng bị bọn họ kinh động, từng con gia nhập đại bộ đội đuổi theo Hứa Táng Ứng, thậm chí ngay cả những con Táng có được lãnh địa của mình, lúc này cũng nhao nhao vứt bỏ lãnh địa.
Số lượng Táng và bộ xương khô sau lưng Hứa Ứng dần dần tăng, số lượng đến hàng vạn. Thể phách của Táng và bộ xương khô vốn dĩ đã cao lớn hơn người bình thường rất nhiều, lúc này lại thành một hàng dài nhấp nha nhấp nhô, vô cùng hoành tráng.
Thời đại Long Đình không hổ là thời đại vượt xa thời đại Yêu Đình và thời đại cổ lão, từ đám Táng và bộ xương khô đi theo sau lưng Hứa Táng Ứng là có thể nhìn ra, cho dù Nhân Gian giới cũng là cao thủ xuất hiện lớp lớp!
Bây giờ tồn tại cảnh giới Thiên Quân trên Tiên Đình chẳng qua chỉ có mười mấy người, mà số Táng và bộ xương khô sau lưng Hứa Ứng phần lớn đều là Thiên Quân, hệt như đang chăn thả gia súc vậy!
Hứa Táng Ứng bị bám theo đến mức bực bội, thầm nghĩ: "Đợi chút nữa đến bên cạnh Tổ Thần ta sẽ cho các ngươi đẹp mắt! Tổ Thần tung một chiêu thôi thì các ngươi sẽ hôi phi yên diệt ngay!"
Lúc này Tổ Thần tọa trấn Thập Toàn Đạo Môn, duy trì Thiên Đạo vận chuyển, mượn lực lượng của Thiên Đạo Nhân Gian giới để chữa trị vết thương cũ vừa tái phát, nói với Quả Chuông: "Lão Long, ta và tồn tại trong bóng tối của Nhân Gian giới đạt thành cân bằng, không xâm phạm lẫn nhau. Mặc dù chỉ khôi phục một phần ba khu vực Thiên Đạo Nhân Gian giới, nhưng cũng lớn hơn Địa Tiên giới rất nhiều. Sau này đám người Địa Tiên giới có thể di chuyển tới, mở gia viên mới."
Đại Long đáp phải, lộ ra vẻ ước ao, nói: "Nhân Gian giới hủy diệt, Long tộc ta cũng theo đó mà hủy diệt, bây giờ Nhân Gian giới phục hưng, Long tộc ta hẳn là cũng phục hưng."
Quả Chuông lo lắng nói: "Nhưng các ngươi quên A Ứng rồi à! A Ứng hiện tại đang ở chỗ nào? Sao còn chưa trở về nữa? Tổ Thần, vừa rồi ngươi có tìm được A Ứng hay không?"
Đại Long cũng lo lắng không thôi, nói: "Hắn cũng không thể có việc gì được! Chiếc Vạn Long Phiên cuối cùng của Long tộc ta còn nằm trên người hắn đấy!"
Tổ Thần chần Đợi đã, nói: "Trong phạm vi khu vực Thiên Đạo của ta không có bóng dáng của hắn. Nhưng ngươi đừng lo lắng, ta sẽ liên lạc với tồn tại trong bóng tối một phen, để xem có thể thăm dò ra tung tích của Hứa Ứng hay không."
Nói xong, hắn kéo vạt áo mà ngồi, điều động Thiên Đạo để cảm ứng, thử cảm ứng với Thúy Nham.
Đột nhiên, hắn biến sắc: "Tồn tại kia ngay tại nhanh chóng tiếp cận nơi này! Nó muốn liều mạng với ta đây mà!"
Tổ Thần sắc mặt sâm nhiên, đằng đằng sát khí: "Ngay cả một phần ba khu vực của Nhân Gian giới cũng không buông tha, hiếp người quá đáng! Ta lại muốn xem thử, ngươi có thể mạnh hơn ta bao nhiêu?"
Hắn vận chuyển tất cả tu vi, đột nhiên khuếch trương khu vực Thiên Đạo, ầm ầm giao phong cùng bóng tối!
Một kích này bộc phát, lập tức bị Thúy Nham phản kích, Tổ Thần kêu lên một tiếng đau đớn, phun ra một ngụm máu tươi, đạo thương vừa mới khỏi lại tái phát.
Quả Chuông và Đại Long vô cùng căng thẳng, nhìn chằm chằm vào Tổ Thần, chỉ sợ hắn xảy ra vấn đề gì.
Tổ Thần lấy tay chộp tới, kéo lại dây câu rủ xuống từ trong hư không, nói với Quả Chuông: "Kẻ địch rất lợi hại, chúng ta tạm thời giữ lại mạng sống, tránh né phong mang quay về Tổ Đình trước rồi tính sau... Đợi đã, tồn tại kia ngừng lại rồi!"
Tổ Thần giật mình, buông dây câu ra, cười nói: "Tạm thời đừng đi vội. Chắc hẳn vị tồn tại này cũng cảm giác được thực lực của ta, không dám liều mạng với ta."