Nhưng khi đó tu vi của Hứa Ứng còni thấp, đèn dầu mỗi lần chỉ chiếu được một nguyên thần, suýt nữa để nguyên thần của hai Tiên Quân giáng lâm. Nhưng cũng may Lương Việt Tiên Quân bị giáng chức, không có tâm trạng ăn thua đủ với Bắc Đế, thấy kết cục Bắc Đế khôi phục đã định nên cùng Doãn Ngọc bỏ chạy.
Hứa Ứng cười nói: “Lúc đó Lương Việt Tiên Quân nói một câu rồi hai vị tự rút lui, ta rất cảm kích!”
Chòm râu dài của Lương Việt Tiên Quân lắc lư, vung vẩy Thanh Long yển Nguyệt đao, bây giờ đã giết vào đạo tràng của Bắc Đế. Bắc Đế tế đèn dầu lên cố định nguyên thần của hắn, nhưng Tiên Quân này vẫn lao thẳng đến, ngang nhiên đánh tới.
Hứa Ứng nói: “Lúc đó Lương Việt Tiên Quân nói, mọi người cùng là kẻ lưu lạc như Bắc âm, bị đối đãi như tù nhân, sao phải liều mạng? Ta rất ấn tượng, đến nay trong lòng vẫn cảm kích. Trước đó không lâu ta gặp được Kim Hà Kiếm Quân, Kim Hà còn nhắc đến hai vị.’
Lương Việt Tiên Quân vung Thanh Long Yển Nguyệt đao chém xuống, thanh long múa lượn, đao quang ngưng tụ, ngay lúc này ánh đao của hắn đột nhiên dừng lại.
Phong Đô sơn của Bắc Đế bị Doãn Ngọc ngăn cản, đang định liều mạng với Lương Việt, thấy vậy cũng vội vàng dừng lại.
Hứa Ứng tiếp tục nói: “Bây giờ Kim Hà Kiếm Quân đã ở Tổ Đình, cũng chính là Ma Vực, hắn được Tiểu Thiên Tôn trọng dụng. Hắn cả đời uất ức, không được Tiên Đình coi trọng, chỉ có đạo hạnh của Thiên Quân mà không cách nào lên được cấp Thiên Quân, đúng là đáng tiếc. Nhưng tới Tổ Đình mặt mày hắn tươi cười hơn nhiều.”
Lương Việt Tiên Quân thu đao đứng lại.
Doãn Ngọc Tiên Quân thấy vậy cũng thu hồi Thần Kiều, khẽ nhíu mày.
Kim Hà, Doãn Ngọc, Lương Việt, tam đại Tiên Quân, năm xưa phụng lệnh hạ giới chém Bắc âm Đại Đế, ba người tu hành không giống nhau nhưng cảnh ngộ tương tự.
Lương Việt Tiên Quân trở lại Tiên giới làm Tiên Quân, tuy được phong thưởng nhưng không được trọng dụng, sau này phụng chỉ hạ giới, trấn thủ lối vào địa điểm chất vũ khí hỏng, tới nay đã hơn sáu vạn năm.
Doãn Ngọc trông coi thế giới Nguyên THủy, là việc nhẹ nhàng, nhưng trong đó không có gì, chỉ có một đám dã nhân.
Hai vị Tiên Quân trải qua hơn sáu vạn năm cũng không được như ý.
Nhưng càng không như ý là Kim Hà Kiếm Quân, sau trận chiến với Bắc âm Đại Đế, Kim Hà Kiếm Quân bị gán tội làm quỷ sợ, bị đày tới Quỷ Khư trấn áp Thi Quỷ tiên vực, ngày ngày giao chiến với thi thể Bình Nam Thiên Quân.
Linh Vô Tâm thấy vậy vội vàng cao giọng nói: “Lương Việt, Doãn Ngọc, các ngươi đừng nghe hắn châm ngòi! Hai vị ở Tiên giới không được trọng dụng, nhưng lần này Nguyên Quân đã dùng lại các ngươi, chính là cho các ngươi cơ hội quay về Tiên giới!’
Doãn Ngọc ngẩng đầu cười nói: “Nguyên Quân bố thí, chúng ta phải dập đầu tạ ơn, nếu không còn chẳng có xương cho chó ăn, đúng không?”
Linh Vô Tâm thầm hô không ổn, vội vàng cười nói: “Hai vị huynh trưởng, bây giờ đang lúc tam giới triều tịch, triều tịch sắp tới, tam giới thống nhất. Nếu lúc này đứng sai phe, tương lai khó mà giữ được đầu mình.”
Hắn nói ra câu này, Doãn Ngọc Tiên Quân thoáng chần chờ.
Hứa Ứng chắp hai tay sau lưng, ung dung cười nói: “Nguyên Quân, nhân tình của Hứa mỗ mà thôi. Lấy đâu ra thân phận địa vị gì mà hứa được với hai vị Tiên Quân? Tuy Linh Tố được phong làm Nguyên Quân nhưng không có thực quyền, đứng về phía cô ả, chẳng phải khiến người ta chế nhạo à?”
Linh Vô Tâm giận tím mặt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào người y, định ra tay bất cứ lúc nào. Nhưng Hứa Ứng đứng ở đó, trông như bị khí cơ của hắn khóa chặt, song cùng lúc khí cơ của Hứa Ứng cũng khóa chặt lấy hắn!
Nếu hắn ra tay, khí cơ dẫn dắt, phản kích của Hứa Ứng cũng tới, song phương thắng bại sinh tử còn chưa biết được!
Lương Việt thu đao, quay người bỏ đi, chán nản nói: “Kim Hà đạo huynh bản lãnh cao cường như vậy mà chỉ có thể ngồi trong mộ trông thi thể. Chúng ta chuyên tâm khổ luyện, có bản lĩnh mà một người đi trông dã nhân, một cái đi trông bãi rãi. Khà khà, Tiên giới còn chưa phong thưởng, chúng ta đã ra sức sủa như chó, chẳng phải ngu xuẩn lắm ư? Đợi Tiên giới có phong thưởng rồi hãng liều mạng cũng không muộn!”
Doãn Ngọc thoáng chần chờ, vội vàng cất bước đuổi theo, kêu lên: “Lão ca ca chờ ta một chút!”
Linh Vô Tâm cả giận nói: “Hai vị, sau này đừng hòng được trọng dụng!”
Bắc âm Đại Đế cũng lớn tiếng nói: “Mối thù với hai vị, ta sẽ tự tay đòi lại!”
Lương Việt không quay đầu lại, xua tay nói: “Chúng ta phụng lệnh làm việc nhưng cũng là kết thù với các hạ. Nếu muốn trả thù, cứ tới vùng đất vứt bỏ tìm ta là được, liều mạng phụng bồi!”
Hai vị Tiên Quân không hề ngừng lại, nhanh chóng bỏ đi.