“Thiên kiếp này là tên họ Hứa đáng tin cậy kia làm ra đúng không?” Tiểu sư thúc hỏi.
Nguyên đạo nhân thoáng chần chờ, nói: “Chắc là vậy. thiên địa đại đạo của Tổ Đình Tử Vi không khôi phục thì không có Tiên giới. Chúng ta có thể độ kiếp chứng tỏ thiên địa đại đạo của Tổ Đình Tử Vi đã khôi phục. Nam Tử Ngôn còn nói Ai Đế mời người họ Hứa đáng tin cậy tới Tổ Đình Tử Vi làm khách, có thể thấy chính là vì việc này...”
Tiểu sư thúc cười lạnh nói: “Người họ Hứa đáng tin cậy kia đã tới Tổ Đình Thiên Đạo, Tổ Đình Yêu Tộc, bây giờ lại tới Tổ Đình Tử Vi, thế nhưng hết lần này tới lần khác không tới Tổ Đình Thượng Thanh chúng ta!”
Nguyên đạo nhân thoáng do dự nói: “Ta cho là người họ Hứa đáng tin cậy sẽ tới gặp chúng ta...”
Tiểu sư thúc giận tím mặt: “Hắn đi tất cả Tổ Đình một lượt rồi, chỉ còn chúng ta thôi! Hắn không tới gặp chúng ta, chẳng lẽ còn định đi mấy Tổ Đình kia một lượt nữa hay sao?’
Nguyên đạo nhân hoảng hốt, vội vàng nói: “Sư thúc, nói năng cẩn thận! Nói năng cẩn thận!’
Hứa Ứng từ biệt Nam Tử Ngôn, cười nói: “Nam huynh đệ, ngươi và các sư tỷ sư muội của ngươi cũng có thể độ kiếp thành tiên rồi. Bây giờ ta cũng nên thực hiện lời hứa, tới Ly Hận thiên Đâu Suất cung gặp Nguyên đạo nhân. Nguyên đạo nhân đợi ta lâu lắm rồi.”
Nam Tử Ngôn vẫy tay đưa tiễn.
Sau khi Hứa Ứng đi khỏi, hắn đứng ngay bên ngoài Tử Vi tàn cảnh độ kiếp, trở thành tiên nhân, bấy giờ mới trở về Tổ Đình Tử Vi.
Trong Tổ Đình Tử Vi, Tử Vi Hậu Chủ gọi Nam Tử Ngôn, quan sát từ trên xuống dưới: “Ngươi tu thành tiên cảnh rồi? Không tệ không tệ. Tuy tư chất của ngươi không phải tuyệt hảo, kém trẫm năm xưa rất xa, nhưng có thể so sánh được với trẫm thì trăm vạn năm qua chỉ có một người, người này lại không phải là ngươi. Hôm nay trẫm sẽ truyền Thái Thượng Động Uyên Đại La chân giải cho ngươi.”
Nam Tử Ngôn vốn bị câu trước của hắn làm cho xấu hổ vô cùng, nhưng câu sau lại khiến Nam Tử Ngôn vừa mừng vừa sợ, trong lòng lại hơi khổ sở.
« Thái Thương Động Uyên Đại La chân giải »là công pháp của Hậu Chủ, niên hiệu của Hậu Chủ là Hạo Thương, Bỉ Ngạn của hắn gọi là Thái Thương động uyên, công pháp của hắn cũng mang hai chữ Thái Thương.
Tử Vi Hậu Chủ truyền Đại La chân giải cho hắn cho thấy hắn được Hậu Chủ tán thành, Hậu Chủ truyền thụ y bát, nhưng cũng cho thấy Tử Vi Hậu Chủ đã có suy nghĩ phó thác y bát đạo thống.
Tử Vi Hậu Chủ nói: “Tư chất ngộ tính và căn cốt của ngươi không sánh bằng Hứa Ứng, nhưng ngươi là truyền nhân của ta, không thể yếu hơn hắn được. Ta vốn không truyền cho ngươi công pháp, không phải là keo kiệt mà sợ ngươi tu luyện tới mức kéo động uyên Thái Thương về. Động uyên Thái Thương nằm trong tay kẻ thù đã giết ta, ngươi không địch nổi.”
Hắn truyền thụ Đại La chân giải cho Nam Tử Ngôn, ân cần nói: “Ngươi cứ học công pháp trước, nhưng đừng động tới động uyên Thái Thương. Ngươi học Đại La chân giải là đủ để tranh phong với quần hùng rồi. Tương lai tu vi của ngươi có thành tựu có thể từ từ mưu tính động uyên Thái Thương.”
Nam Tử Ngôn nhận lệnh, dò hỏi; “Đệ tử tu luyện Đại La chân giải xong, so với Hứa công tử thì ra sao?’
Tử Vi Hậu Chủ cười nói: “Ngươi chịu đặt mình lên so sánh với hắn, xem như có lòng cầu tiến. Tương lai sau khi Hứa Ứng chết, ngươi có cơ hội vấn đỉnh, trở thành đệ nhất Tổ Đình!”
Nam Tử Ngôn lấy làm kinh hãi: “Cớ sao bệ hạ lại nói những lời này? Tuy đệ tử mong có thể sánh vai với Hứa công tử, nhưng tuyệt đối không muốn hắn chết!”
Tử Vi Hậu Chủ cười nói: “Hắn bị một chí cường giả trên Tiên giới để mắt tới, tuy ta có thể giúp hắn nhiễu loạn thần toán của đối phương, nhưng sớm muộn gì đối phương cũng phát hiện ra hắn đã nhận được động uyên Thái Nhất của đối phương. Khi nào đối phương phát hiện, chính là ngày chết của hắn.”
Nam Tử Ngôn vội vàng hỏi thăm: “Hứa công tử có còn cơ hội sống sót không?”
Tử Vi Hậu Chủ nói: “Ngươi thấy lực lượng của trẫm ra sao?”
Nam Tử Ngôn nghiêm nghị cúi người: “Bệ hạ hùng vĩ, thâm sâu khôn lường, đệ tử hoàn toàn không hiểu nổi.”
Tử Vi Hậu Chủ nói: “Ta chỉ còn lại một luồng tinh hồn chưa diệt, nắm giữ một phần lực lượng khi còn sống mà thôi. Tồn tại trên Tiên giới tính toán Hứa Ứng bị ta lần theo tung tích tìm tới, vốn định dừng đèn lưu ly cho hắn một bài học khó quên. Nhưng ai ngờ...”
Hắn sắc mặt nghiêm nghị nói: “Đòn đánh của ta lại không thể khiến hắn tổn thương mấy, thậm chí ta nghi ngờ một đòn của ta không hề làm hắn bị thương. Tồn tại như vậy muốn giết Hứa Ứng cướp đoạt động uyên Thái Nhất, lại là thần toán, hắn có trốn đến đâu cũng bị bắt lại thôi!”